ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 464

Đàm Mạt hoàn toàn sụp đổ hình tượng.

Bao nhiêu ảo mộng về tổng tài bá đạo chính thức tiêu tan.

Tưởng gì? Tự xưng là tổng tài bá đạo, đáng lẽ chỉ mất vài giây đã xé rách hết quần áo nữ chính cơ mà?

Còn cái này?

Đàm Mạt mỉa mai:

"Tần Tiêu, anh bị yếu à? Mà đến cả một cái quần giữ nhiệt cũng không xé nổi?"

"Ai bảo tôi yếu?"

Tần Tiêu giận dữ:

"Cô thử mà xé cái quần này xem, đồ dệt bằng sợi len đấy!"

Vừa dứt lời, hắn lập tức cảm thấy... có gì đó sai sai.

Nam Cung Liệt cũng phụ hoạ: "Chuẩn luôn. Đã chơi trò "từng lớp từng lớp bóc lấy đôi chân tôi

" rồi, thế mà chút chi phí ấy cũng tiếc."

Hướng Noãn đỏ từ đầu tới chân, sống chết không nói nổi hai chữ "tình thú".

Tần Tiêu lúc này chuyển ánh mắt sang Đàm Mạt, ánh nhìn có phần giễu cợt:

"Chà, chuyện này cô không hiểu rồi nhỉ? Đúng là học sinh tiểu học."

"Vậy mà còn tự xưng là tổng tài bá đạo."

Tần Tiêu: "..."

"Quá khen."

Nhị Lục Tử cạn lời. Cô ả là tay chân của Tần Tiêu mà kêu cô ả đi tố cáo chủ mình? Muốn cô ả chết sớm hả?

"Không hiểu quy củ nhà họ Tần à? Nửa đêm rồi còn lượn lờ khắp nơi!"

Tiếng hét ấy như đánh thức Đàm Mạt và mọi người, đưa họ trở lại thực tại.

Thấy ban nãy Hướng Noãn có vẻ không tình nguyện, Đàm Mạt lập tức hét lên:

"Nhị Lục Tử! Gọi cảnh sát ngay! Ở đây có người cưỡng ép phụ nữ!"

"Sao cô không tự gọi đi?"

Đàm Mạt: "???"

"Tôi bận, không có tay!"

Đàm Mạt la lên.

Hướng Noãn hét lên một tiếng, từ trên bệ bếp ả nhảy xuống, trốn ra sau lưng Tần Tiêu.

"Khoan đã!" Hướng Noãn ló đầu ra từ sau lưng Tần Tiêu, ngượng ngùng nói:

"Đừng báo, anh Tiêu không có cưỡng ép tôi đâu..."

Hướng Noãn khẽ lẩm bẩm:

"Học sinh tiểu học còn hơn cái đồ keo kiệt như anh, đi mua cho em quần giữ nhiệt mà chọn loại polyester, không phải len thật."

"Anh có biết polyester sinh ra bao nhiêu tĩnh điện không?"

"Anh đợi đó! Tôi lấy điện thoại bây giờ!"

Tần Tiêu: "..."

"Đủ rồi!" Tần Tiêu đập mạnh xuống mặt bếp đá hoa cương:

"Các người tính chơi hề tới khi nào?"

Đàm Mạt tròn mắt, hất tay Lục Hành Giản ra: "Thế lúc nãy anh ta kéo quần cô, sao cô còn "đừng mà, đừng mà" cái gì?"

Lục Hành Giản lạnh lùng góp vui:

"Hát cũng khá hay đấy."

Hướng Noãn: "..."

Nhìn biểu cảm của hai người đó... hình như Đàm Mạt lại đoán trúng rồi.

Đàm Mạt chợt ngộ ra: "Chả trách Nhị Lục Tử nói đêm ở nhà họ Tần rất nguy hiểm... Hóa ra là vì hai người các người có thể bất ngờ "hành sự

" ở bất cứ đâu?"

Cô dừng lại, quay đầu lại hỏi to:

"Không lẽ... hai người định đợi tụi tôi đi hết rồi mới tiếp tục?"

"Trời ơi, tôi bị mù rồi! Con mắt của tôi!"

Đàm Mạt hét.

"Thế còn các anh?"

Đàm Mạt và Lâm Du cũng vội vàng đưa tay che mắt hai người kia.

Lục Hành Giản và Nam Cung Liệt luống cuống đưa tay ra che mắt Đàm Mạt và Hứa Tiểu Niệm.

"Đừng nhìn nữa, trẻ em không được xem mấy cái này đâu!"

Mặt Tần Tiêu đen như đáy nồi, hệt như sư tử nổi điên chuẩn bị gầm thét. Hắn không muốn đôi co nữa:

"Biến hết cho tôi."

Tần Tiêu vơ lấy chiếc khăn lau trên kệ bếp, lao ra ngoài rồi ném thẳng về phía nhóm người kia: "Cút nhanh!"

Đàm Mạt linh hoạt nghiêng người tránh được chiếc khăn, cười hì hì nói:

"Anh nổi nóng làm gì dữ vậy?"

Cả nhóm đồng thanh: "Ơ!!!"

Cả nhóm Đàm Mạt liếc nhìn nhau, biết rằng tâm trạng hắn đang ở ngưỡng giới hạn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip