ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 467

Dưới mái hiên hành lang ngoài trời, đêm cuối hạ mát mẻ, gió thổi nhè nhẹ.

Có tiếng gọi từ phía sau khiến cô giật nảy người, lập tức bỏ tay xuống.

"Đàm Mạt."

Đàm Mạt xoay người:

"Các người ra đây làm gì?"

Hứa Tiểu Niệm và Hướng Noãn đang đi tới:

"Hóa ra cô trốn ở đây."

Hứa Tiểu Niệm đưa cho cô một món đồ:

"Cho cô cái này."

Đàm Mạt cúi đầu nhìn, thì ra là một bàn chải đánh răng mới cùng tuýp kem chưa khui.

"Đưa tôi cái này làm gì? Tí nữa tôi còn tính ăn khuya mà, chưa định đánh răng đâu."

Đàm Mạt hỏi.

Hứa Tiểu Niệm cầm lấy lại bàn chải, đưa cho cô với ý khác:

"Đây là để cô dùng sau khi bị đàn ông hôn xong."

Một học sinh tiểu học của thế giới ngôn tình như cô hơi choáng. Trong truyện cô đọc chưa từng có tình tiết nào nhắc đến chuyện phải đánh răng sau khi hôn.

Đàm Mạt lặng thinh.

Nhưng cô không thể nói ra sự thật đó với họ.

Cô có lẽ là người duy nhất trong nhóm hiểu rõ lý do thật sự vì sao họ lại thường xuyên xảy ra những tình huống thân mật vô lý như vậy.

Vì họ là nhân vật trong truyện. Hành động của họ đều do tác giả điều khiển. Tác giả muốn họ làm gì, họ không thể không làm.

Nhưng sau khi nghe Hứa Tiểu Niệm và Hướng Noãn nói chuyện, cô chợt cảm thấy họ không còn là những nhân vật giấy phẳng lì nữa.

Họ có cảm xúc, có suy nghĩ, giống như cô vậy.

Liệu họ có tin không? Liệu họ có cách nào thoát khỏi vận mệnh mà tác giả đã viết sẵn?

Cô bất chợt cảm thấy cuộc đời đúng là khó lường.

Hứa Tiểu Niệm đáp tỉnh bơ:

"Xem ra dù có đau khổ cỡ nào cũng chẳng ảnh hưởng đến khẩu vị của cô."

Ai ngờ chưa kịp hết lời thì phút chốc sau đã thật sự... được toại nguyện.

Đàm Mạt vô thức đưa tay chạm lên môi mình, dường như vẫn còn cảm nhận được độ ấm và sự mềm mại nơi môi Lục Hành Giản.

Môi của anh mềm thật, còn có chút đàn hồi, ấm hơn cả ngón tay cô.

Mới vài giây trước, khi được anh ôm, cô còn thầm nghĩ:

"Chỉ vậy thôi à? Tôi lớn lên toàn đọc truyện sắc cơ mà!"

"Thế là hai người hôn nhau luôn à?"

Đàm Mạt tiếp lời.

Đàm Mạt: "..."

Cô hỏi:

"Bị đàn ông hôn mà không đánh răng thì... sẽ bị mục miệng hả?"

Hướng Noãn cười phì:

"Không phải vậy. Ngày xưa lần đầu tôi hôn anh Tần cũng như cô. Hồi đó tôi còn là sinh viên, lần gặp thứ tư của hai đứa là hôm anh ấy tới trường đón tôi tan học..."

Hướng Noãn gật đầu đỏ mặt:

"Đó là nụ hôn đầu của tôi đấy, tức muốn khóc luôn. Khi đó bọn tôi còn chưa thân gì mấy. Dù lúc đó không nói gì nhưng về tới ký túc xá tôi đã chà răng đến suýt tróc lợi, ghê chết đi được."

"Tiết học cuối cùng vừa kết thúc, tôi vội xuống tìm anh ấy. Ai dè lúc xuống cầu thang trượt chân, ngã vào người anh ấy..."

Đàm Mạt tò mò hỏi:

"Vậy là cô không thích?"

Hứa Tiểu Niệm phụ họa:

"Cho dù bây giờ tôi đang quen Nam Cung Liệt nhưng có lần cãi nhau to, đang giận nhau cũng bị kéo ra hôn. Mà hôn kiểu chẳng hiểu nổi tại sao nữa."

Hứa Tiểu Niệm thoáng sững người, ngập ngừng một lúc mới nói:

"Thật ra cũng thích chứ... nhưng trước khi hôn thì cũng nên nói cho rõ ràng mọi chuyện đã chứ!"

Hướng Noãn như tìm được tri kỷ, nắm tay Hứa Tiểu Niệm đầy đồng cảm: "Chuẩn luôn."

"Cứ kiểu chưa đâu vào đâu đã hôn, không nói trắng đen rõ ràng, sau lại tái phạm... thấy phiền chết đi được."

Hứa Tiểu Niệm: "..."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip