Chương 485
May mà có một giọng nói phá vỡ bầu không khí kỳ quái ấy, quản gia nhà họ Tần đứng ở cửa phòng khách gọi:
"Cô Đàm, mọi người ở đây à!"
Khách hàng giận dữ, Đàm Mạt với tư cách "sếp" phải đứng ra xoa dịu:
"Bà nói gì thế, chúng tôi đã nhận công việc của bà thì đương nhiên phải quay về báo cáo rồi."
Quản gia còn vẫy tay gọi những người khác:
"Các vị cũng cùng vào đi."
Quản gia kín miệng chẳng tiết lộ gì, Đàm Mạt khẽ nhíu mày. Bà cụ Tần tìm cô lần này chắc chắn là có liên quan đến Tần Tiêu.
"Chuyện của bà cụ tôi sao dám nói bừa, vào trong là biết ngay."
Đàm Mạt như cá gặp nước, thở phào một hơi, cô quay đầu hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Bà cụ Tần chỉ liếc mắt: "Ừm?"
Bà cụ Tần vừa ăn cơm vừa lạnh giọng:
"Còn biết đường quay về à?"
"Đã bỏ ra nhiều tiền thuê các người, tôi cũng phải biết số tiền ấy dùng vào đâu. Nên tôi đã dùng chút thủ đoạn, nhờ người theo dõi các người."
Bà cụ Tần chậm rãi nói:
"Mong các người đừng để bụng."
Nam Cung Liệt lập tức phản ứng:
"Nói cho hay, chẳng phải là cho người theo dõi chúng tôi sao? Đây là phạm pháp đấy!"
Bà cụ Tần hừ nhẹ:
"Tôi còn tưởng các người cầm tiền của tôi đi cùng Hướng Noãn ăn uống vui chơi, tiêu dao khoái lạc cơ."
Đàm Mạt: "..."
Đàm Mạt: "..."
Bốn người mồ hôi rịn đầy trán.
Bốn người liền rơi vào im lặng, ánh mắt trao qua đổi lại. Ai cũng biết đối phương đang nghĩ gì, lại chẳng ai dám nói ra.
Không khí vốn hòa hợp bỗng chốc trở nên kỳ quái.
Thực ra, khi nhìn thấy Hứa Tiểu Niệm được bánh mà Lục Hành Giản không hề có động tĩnh gì, cô quả thật có chút hụt hẫng.
Hai người vô tình chạm mắt, ánh nhìn chan chứa ẩn ý. Nhưng rồi cả hai đều nhận ra có gì đó không ổn, liền vội vàng dời mắt đi.
Khuôn mặt cô bình thản nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác lạ lùng.
Đàm Mạt hơi khựng lại, lập tức cùng đồng đội trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.
Chỉ có Hứa Tiểu Niệm vẫn chưa hiểu:
"Tại sao vậy?"
Hứa Tiểu Niệm vừa dứt lời, chẳng ai trả lời, trong lòng cô ta cũng thoáng thấy bất an.
Đàm Mạt tỉnh rụi:
"Không sao hết, mau đi ăn thôi. Uống cà phê cả sáng rồi, đói lắm rồi."
"Khoan, đừng vội."
Hứa Tiểu Niệm lên tiếng, sau đó quay sang Lục Hành Giản:
"Còn anh thì sao? Trợ lý Lục, anh không mang bánh cho Đàm Mạt à?"
Nam Cung Liệt: "..."
Trong lòng Nam Cung Liệt khựng lại, thật ra là anh ta không cho Lục Hành Giản mua.
Anh ta còn không cho phép Lục Hành Giản nhắn riêng cho Đàm Mạt, sao có thể để mua bánh?
Anh ta mua, còn Lục Hành Giản thì không, đây chính là cách để khơi gợi cảm xúc của Đàm Mạt.
Nhưng kiểu khơi gợi này phải thật tinh tế, âm thầm, chứ đâu thể nói huỵch toẹt như thế.
Rõ ràng Nam Cung Liệt bắt đầu bối rối, ánh mắt đảo liên tục giữa Đàm Mạt và Lục Hành Giản, cuối cùng dừng lại trên mặt Đàm Mạt.
Dù chỉ là thoáng qua, chưa kịp để cô nếm trải rõ ràng thì đã tan biến.
Lục Hành Giản: "..." Nhưng mà, rõ ràng là bạn trai cô không cho tôi mua mà.
Thấy Đàm Mạt im lặng, Hứa Tiểu Niệm liền chắc mẩm cô đang không vui, liền trách Lục Hành Giản:
"Trợ lý Lục, anh thích người ta, muốn theo đuổi người ta, vậy mà ngay cả miếng bánh cũng không tặng."
"Bạn trai tôi đã làm gương trước mặt anh rồi, vậy mà anh chẳng chịu học theo?"
Nhưng khi Hứa Tiểu Niệm nói thẳng ra, cô lại thấy dù mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền