Chương 491
Cuối hạ tháng Tám, ve sầu như biết mùa hè sắp tàn, tiếng kêu càng thêm chát chúa.
Tính ra đã hai ngày kể từ khi bị bắt cóc. Hai ngày nay, Đàm Mạt gần như không được ăn uống gì. Cô khát khô cổ, mệt mỏi đến mức nhắm mắt lại cũng chẳng còn sức. Trong tòa nhà bỏ hoang bụi mù bốc lên, dù bốn bề lộng gió, Đàm Mạt vẫn bị hơi nóng bức đến mồ hôi nhễ nhại. Sau khi bị xô đẩy, mồ hôi trộn với bụi đất, chảy thành từng vệt nhơ nhớp.
"Long Tam, cho bọn nó uống ít nước, đừng để chết."
Cô nghe thấy có người nói, chậm rãi mở mắt.
Đúng lúc này, điện thoại Tần Tiêu lại vang lên tin nhắn mới. Một tin nhắn đa phương tiện, kèm một bức ảnh.
Tần Tiêu lập tức lấy lại dáng vẻ bình thường, nhận điện thoại xem.
"Hướng Noãn đúng là ngốc quá."
Khuôn mặt Tần Tiêu tràn đầy ngọt ngào:
"Đã muốn gửi ảnh tự sướng thì cứ gửi, cần gì phải dùng số lạ. Lẽ nào sợ anh không nhận ra em sao?"
Nhưng nhìn Hướng Noãn nháy mắt, chu môi tạo dáng, không phải selfie thì còn là gì?
Nghe ra sự chê bai trong giọng bọn họ, Tần Tiêu bực bội:
"Ý hai người là, chỉ có Hướng Noãn nhà tôi làm thế thôi sao?"
"Trước còn có trò gì mà "công chúa Myanmar
", Hướng Noãn cũng từng chụp đấy thôi."
Tần Tiêu chen vào giữa hai người:
"Tôi thấy Nam Cung Liệt nói rất đúng mà."
Nam Cung Liệt ngạc nhiên:
"Ba người họ chụp cùng nhau à?"
"Hôm qua son môi mua cho Hướng Noãn, cô ấy thích lắm, đặc biệt là thỏi Barbie hồng vĩnh cửu. Cô ấy còn tô lên rồi hôn tôi hai cái nữa cơ."
Nghe được hai chữ "đồ ngốc", Lục Hành Giản: "..."
Nam Cung Liệt: "..." Sao lúc khác nghe thấy từ này lại khó chịu đến mức muốn nổi da gà? Thôi, sau này mình cũng không nói nữa.
Lục Hành Giản đã bước tới, càng nhìn càng cau mày, đây thật sự là ảnh tự sướng sao?
Tần Tiêu gọi:
"Hai người có muốn lại xem không? Cũng có cả bạn gái của các anh đấy."
Lục Hành Giản và Nam Cung Liệt đồng loạt nhìn hắn, ánh mắt đầy ẩn ý: Chẳng lẽ không phải à?
Lục Hành Giản liếc Nam Cung Liệt đầy ẩn ý.
Nam Cung Liệt: "..." Xem như lần này anh ta thất bại thảm hại trước Tần Tiêu, vội vã xua tay:
"Đừng nói nữa."
"Tại sao?" Tần Tiêu bỗng hóa thành học trò ham học, hoàn toàn đắm chìm trong "nghệ thuật dỗ dành phụ nữ" của Nam Cung Liệt, không cách nào thoát ra:
"Thầy Nam Cung, dạy tôi thêm chút nữa đi."
Tiếng cười càng lớn, Nam Cung Liệt càng ngượng, nắm tay Tần Tiêu khẩn khoản:
"Xin anh đấy, tôi không xứng làm thầy anh đâu."
Lục Hành Giản cười phá lên.
"Các anh không thấy có gì lạ sao?"
Lục Hành Giản nói:
"Tại sao cả ba đều bị trói tay? Với lại Đàm Mạt và Hứa Tiểu Niệm trông rất lo lắng."
Tần Tiêu còn định nói tiếp thì Nhị Lục Tử cầm điện thoại bước đến:
"Lão đại, có người tìm anh."
Cái gã được gọi là Long Tam chính là kẻ hôm ngồi ghế phụ hôm nọ, gã sải bước đi tới.
Đầu tiên, gã đá một phát vào Hướng Noãn đang mơ màng. Ả đau điếng, mở choàng mắt, định hét toáng lên thì mới nhớ trong miệng vẫn bị nhét đôi tất thối, càng tuyệt vọng hơn.
Lục Hành Giản chắc nịch:
"Nếu chỉ Hướng Noãn thì còn tin được nhưng Tổng Giám đốc Đàm tuyệt đối không làm mấy trò cosplay này. Cô ấy có bệnh xấu hổ."
"Đúng vậy." Nam Cung Liệt cũng cau mày:
"Cô nàng Tiểu Niệm của tôi cũng chẳng bao giờ như vậy."
Tần Tiêu: "Có thể đây là kiểu chụp ảnh mới chăng? Giả vờ cosplay bị bắt cóc chẳng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền