Chương 493
Hứa Tiểu Niệm run rẩy hỏi Đàm Mạt:
"Phải làm sao đây? Chúng ta... thật sự sẽ không gặp chuyện chứ? Đàm Mạt, tôi sợ quá. Cô nói xem Liệt bọn họ có biết chúng ta ở đây không?"
Đàm Mạt trấn an:
"Đừng lo, cho dù không có bọn họ, tôi cũng sẽ đưa cô an toàn ra ngoài."
Không thể nói chi tiết cho Hứa Tiểu Niệm, cô chỉ nhẹ giọng an ủi thêm lần nữa:
"Đừng sợ, nhất định chúng ta sẽ an toàn ra ngoài."
Hứa Tiểu Niệm đưa tay áo lau nước mắt, cố lấy lại niềm tin, khẽ gật đầu. Cô ta tin Đàm Mạt.
Thực ra, tối qua cô chợt nhớ ra mình còn có hệ thống. Đàm Mạt liều thử liên hệ, cô đã báo cảnh sát, chỉ là cô không rõ vị trí cụ thể đang bị giam ở đâu, nên cảnh sát vẫn chưa tìm ra.
Chỉ một lần báo cảnh sát qua hệ thống đã mất ba triệu tệ.
Quả là hệ thống vô đạo đức, ngay cả tiền này cũng moi được.
Nhưng nghĩ lại, mạng sống của mình chắc cũng đáng giá ba triệu. Điều khiến cô đau lòng hơn, là để tự cứu, cô còn tốn thêm một triệu mở khóa kịch bản Một Lần Sinh Bảy: Lão Đại Nhẹ Tay Chút.
Dưới sự dẫn dắt của hệ thống, Đàm Mạt đã lướt qua kịch bản này. Cô và Hứa Tiểu Niệm tuy xui xẻo bị bắt chung nhưng chưa đến mức nguy hiểm tính mạng.
Đàm Mạt:
"Chẳng lẽ nhà họ Tần không có ai đủ bản lĩnh ra mặt sao?"
"Không dám, không dám đâu, đại ca."
Đàm Mạt vội vàng cụp đuôi, rụt người, lùi về bên Hứa Tiểu Niệm.
Một tiếng đồng hồ sau, khi nhìn thấy Tần Tiêu dẫn theo Nhị Lục Tử bước vào, Đàm Mạt và Hứa Tiểu Niệm đồng loạt sụp đổ. Hứa Tiểu Niệm sắp khóc:
"Đúng vậy, Tần Tiêu đến chẳng phải càng khiến chúng ta chết nhanh hơn à?"
Chỉ có Hướng Noãn, ngay giây phút nhìn thấy Tần Tiêu, lệ ả tuôn như mưa, bao nỗi nhớ nhung và mừng rỡ đều chất chứa trong đôi mắt ấy. Tần Tiêu cũng nóng lòng muốn lao ngay đến ôm cô ta.
Trong nguyên tác, Hướng Noãn cũng từng trải qua vụ bắt cóc này. Chính sự kiện ấy trở thành ngòi nổ khiến tình cảm giữa ả và Tần Tiêu rạn nứt.
Hướng Noãn u u gào trong cổ họng, ánh mắt tràn đầy bất công: Không công bằng, không công bằng! Tại sao cô chỉ bị dọa, còn tôi thật sự bị nhét tất thối?
Tần Tiêu:
"Cô làm cái quái gì thế? Tôi còn mặt mũi nữa không?"
A Tử nhàn nhã bước tới ngăn giữa hai người, giống hệt Vương Mẫu chia cắt Ngưu Lang Chức Nữ, cười nhạt:
"Đừng vội, đồ tao muốn, mang đủ chưa?"
Tần Tiêu hừ lạnh khinh thường:
"Chỉ ba chục triệu thôi mà, chẳng lẽ mày coi rẻ vị trí của người phụ nữ trong lòng tao như thế sao? Đừng nói ba chục triệu, có ba tỷ tao cũng đưa."
Long Tam tiếc rẻ kêu lên:
"Đại ca, nghe chưa! Tao đã nói rồi, ba chục triệu ít quá, Tần Tiêu nó đưa được tận ba tỷ cơ mà!"
Trong không gian trống trải bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại dồn dập. A Tử nghe máy, chỉ ừ hữ vài tiếng, chẳng nói mấy lời. Vài phút sau, y cúp máy, thong thả mở miệng:
"Người đến cứu các cô sắp tới rồi."
Tần Tiêu hất cằm ra lệnh Nhị Lục Tử:
"Ném cho chúng nó, cho bọn nhà quê mở mang tầm mắt."
"Lão đại." Nhị Lục Tử bất lực:
"Một tờ tiền mệnh giá trăm nặng 1,15 gam, một triệu đã nặng khoảng 23 cân, ba chục triệu tương đương 690 cân."
"Trong khi một người đàn ông trưởng thành tầm 70 ký, 690 cân tương đương năm người. Chẳng lẽ anh định một lúc ném năm người lớn đi? Anh thử mà xem."
Hắn vốn định cho Nhị Lục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền