ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 501

Đây là căn hộ thuê của cô. Nhưng không phải căn hộ xa hoa trong sách.

Đàm Mạt mở mắt, mất vài giây mới thích ứng được với ánh sáng buổi sớm xuyên qua rèm cửa, phác thảo những đường nét mơ hồ của căn phòng.

Cơn đau nhói nơi lưng kéo cô trở về hiện thực. Đàm Mạt chống tay leo lên giường, nằm sấp xuống, đưa tay xoa bên hông.

Nhưng suốt mười ngày qua, đêm nào cô cũng mơ thấy cảnh cuối cùng ấy, giật mình tỉnh dậy, rồi từ trên giường lăn thẳng xuống sàn.

Và tính đến nay, đã hơn mười ngày kể từ lúc cô rời khỏi thế giới trong sách.

Nhưng dòng suy nghĩ vẫn bất giác quay lại thế giới trong sách.

Đàm Mạt thở dài nặng nề trong lòng, một chút hụt hẫng len vào.

"Bịch..."

Đàm Mạt giật mình quay đầu, thì thấy Lục Hành Giản không biết từ khi nào đã lặng lẽ áp sát sau lưng Mạc Trang Sơn, lao tới quật ngã lão.

Lục Hành Giản ghì chặt lão xuống đất, Mạc Trang Sơn giãy giụa như con cá mắc cạn, quẫy loạn vô ích.

Đàm Mạt mừng rỡ, nhanh chóng chạy tới cùng Lục Hành Giản ghim chặt và lột áo khoác thuốc nổ xuống.

Khoảnh khắc gỡ được áo, cô và anh nhìn nhau, cùng nở nụ cười nhẹ nhõm.

Hứa Tiểu Niệm vội lấy sợi dây thừng họ tháo ra trước đó, trói ngược tay Mạc Trang Sơn lại.

"Để tôi, để tôi, tôi có kinh nghiệm."

Long Tam kẻ từng bị trói lên tiếng:

"Việc này tôi rành lắm."

Hứa Tiểu Niệm mệt đến nỗi vỗ tay phủi bụi nhưng giọng vẫn đầy hứng khởi:

"Chưa từng trói người bao giờ, thôi tạm thế đã."

Thậm chí còn thắt thành một cái nơ bướm.

Đàm Mạt nhìn cảnh đó, sững sờ.

Hai tên sát thủ và Mạc Trang Sơn bị trói gô dưới đất. Cả chục tên đàn em định bỏ chạy thì bị người của Tần Tiêu khống chế. Chỉ còn Tần Tiêu và Hướng Noãn vẫn mải cãi nhau xem tình yêu thật sự thuộc về ai. Tình thế gay cấn cuối cùng cũng tạm lắng.

Lục Hành Giản cũng thở dốc:

"Cuối cùng cũng xong rồi."

Bốn người Đàm Mạt đã kiệt sức, vỗ tay phủi bụi, chuẩn bị ngồi bệt xuống.

Anh vừa định ngồi xuống cạnh Đàm Mạt thì bất chợt ngửi thấy mùi khói lưu huỳnh nồng nặc.

Anh hít sâu, sắc mặt chợt biến đổi, thấy Nhị Lục Tử từ lúc nào đã đứng chắn ở lối cầu thang, ngăn mọi người rời đi.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô ả, cả căn phòng chìm vào vài giây im lặng quái dị. Mà trên tay cô ả, không gì khác chính là áo khoác chứa đầy thuốc nổ của Mạc Trang Sơn.

Khi ngòi nổ sắp cháy hết, Nhị Lục Tử bỗng hất áo khoác lên không, cười hì hì:

"Không sao, tôi chính là muốn tất cả các người phải chết."

Đàm Mạt:

"Im miệng đi."

Điều khiến Lục Hành Giản kinh hoàng nhất là, ngòi nổ màu xanh đã cháy bùng lên!

"Cô đang làm gì đó???"

Lục Hành Giản bật dậy, gầm lên:

"Nhị Lục Tử, đó là thuốc nổ, cô cũng sẽ chết đấy!"

Trong khoảnh khắc đó, Lục Hành Giản lập tức đẩy Đàm Mạt về phía sau: "Chạy mau!"

Máu trong người Đàm Mạt sôi trào, bản năng cô nắm chặt lấy tay anh: "Cùng đi!"

"ẦM!" Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Vụ nổ tạo ra sóng xung kích dữ dội, không chỉ thổi tung lớp bê tông kiên cố mà còn hất văng Đàm Mạt ra ngoài.

Đau quá, cô cảm giác như cột sống sắp gãy lìa.

Ánh mắt Đàm Mạt luôn dừng lại nơi ngọn lửa đen vàng cuồn cuộn bùng lên như dung nham, tạo thành cây nấm khổng lồ. Ngọn lửa ấy đủ sức thiêu cháy, hun khô mọi sinh vật. Đến mức cô cảm thấy ngay cả linh hồn mình cũng bị đốt đến bỏng rát.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip