ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 510

Từ khi lên đại học, Đàm Mạt rất ít khi về quê, thường thì chỉ có kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông mới trở về. Nhưng từ sau khi bố mẹ qua đời, đến cả dịp Tết hay kỳ nghỉ, cô cũng chẳng về nữa.

Trước đây, vài người họ hàng và hàng xóm thân thiết vẫn thường mời cô về ăn Tết cùng nhưng cô luôn viện đủ lý do để từ chối. Sau này, họ cũng không mời nữa.

Không có gì cả, Đàm Mạt nghĩ chỉ là bây giờ cô đã biết ai mới thực sự là bạn, biết rõ trái tim mình thuộc về nơi nào.

Hệ thống từng không ít lần nói rằng nó bận rộn, bận sửa chữa những điểm giao thoa giữa thế giới trong sách và thế giới thực. Dù Đàm Mạt không hiểu tại sao lại có sự giao thoa như vậy, cũng chẳng rõ vì lý do gì mà các điểm giao nhau lại nằm ở một vài nơi nhất định. Nhưng cô tin rằng trong chuyện này, chắc chắn có điều gì đó cô có thể lợi dụng được.

Cô cố gắng nhớ lại từng cuộc trò chuyện trước đây với hệ thống, luôn có cảm giác mình đã bỏ sót một manh mối nhỏ, chỉ là vẫn chưa nắm được nó. Trong những chuyện từng xảy ra trong truyện, có một chi tiết rất quan trọng mà cô đã bỏ qua.

Đàm Mạt nghĩ nếu thế giới trong truyện là do Thủy Trữ Hoàn Tử tạo ra, thì người viết truyện, một vị "thần sáng tạo" như vậy, liệu có thể giúp cô quay lại thế giới đó hay không? Dù không chắc chắn, cô vẫn muốn thử, nắm lấy bất cứ tia hi vọng nào.

Vì thế suốt cả tuần tiếp theo, cô liên tục gửi tin nhắn riêng cho tài khoản Weibo của Thủy Trữ Hoàn Tử. Một tháng chỉ được gửi 90 tin, để tận dụng tối đa mỗi tin nhắn cô viết đều rất dài. Cô còn dùng luôn cả tài khoản phụ để

"tổng tấn công"

. Ngoài ra, cô cũng đã thử gửi email.

Nhưng kể từ khi Thủy Trữ Hoàn Tử thông báo ngừng đăng truyện, tài khoản đó đã không còn hoạt động nữa, những tin nhắn của Đàm Mạt cũng giống như đá ném đáy biển. Kết quả vẫn chẳng có hồi âm.

Hệ thống thì lặng thinh, tác giả cũng không có phản ứng gì. Cô buộc phải tìm cách khác.

Đàm Mạt nhắm mắt lại, dùng hai tay vò lấy tóc, mặt mũi phờ phạc, cả người mệt nhoài.

Cùng lúc ấy, Cam Điềm lại gọi điện cho cô, rủ đi ăn tối trò chuyện một chút. Nhưng Đàm Mạt từ chối ngay không do dự.

Cam Điềm hơi bất ngờ:

"Gì thế? Có bạn trai rồi à? Đến rủ đi ăn cũng bị từ chối luôn?"

Lần này Đàm Mạt không trả lời, trực tiếp cúp máy.

"Về quê làm gì thế?"

Cam Điềm hỏi tiếp.

Họ hỏi cô có cần giúp gì không, rồi rủ cô sang nhà ăn cơm. Thế là khi bà Vương hàng xóm mời cô sang nhà ăn cơm tối, cô đã đồng ý.

Đàm Mạt vẫn còn nhớ bà Vương có hai con gái, hai con trai. Người lớn nhất lớn hơn cô mười mấy tuổi, cô út thì chỉ hơn cô năm sáu tuổi. Khi còn nhỏ, cô hay chơi cùng đám con của bà. Hai năm gần đây, Đàm Mạt cũng dần biết cách cư xử hơn, hiểu được rằng nếu cứ từ chối mãi, người ta sẽ cho là mình cao ngạo, lạnh nhạt.

Cô không giải thích, chỉ nói:

"Mình định về quê một chuyến."

Sáng sớm hôm sau, Đàm Mạt dậy rất sớm, thu dọn mấy bộ quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài. Và một trong những điểm giao thoa chính là quê nhà của cô. Dù sao lúc cô về đến nhà cũng đã xế chiều, vừa mới dọn dẹp xong chỗ ngủ tạm cho tối nay, bếp thì bụi phủ đầy, cũng chẳng thể nấu nướng gì được.

Đàm Mạt cứ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip