ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 519

Hướng Noãn tức giận ném phịch hai túi đồ xuống trước mặt Đàm Mạt, như trút bầu tâm sự:

"Nếu không phải tại mấy người, tôi đâu đến nỗi thế này!"

Bao chưa buộc chặt, như để phụ họa cho lời ả, vài món đồ linh tinh như quần áo, son môi lăn lông lốc ra đất. Hình ảnh vừa chật vật vừa nực cười.

"Lẽ ra tôi phải đang ở Ý, tham gia tuần lễ thời trang. Chứ không phải như con chó thế này, xách hai bao rác mà rời khỏi nhà!"

Vừa trông thấy Đàm Mạt, ả nghiến răng, mắt lóe tia căm hận:

"Mấy người tới làm gì? Đừng nói là đến xem tôi bị đuổi ra đường nhục nhã thế nào đấy nhé?"

Đàm Mạt gãi đầu:

"À... thật ra bọn tôi đến để đòi tiền."

Hướng Noãn: "..."

Nam Cung Liệt nhẹ nhàng bồi thêm một câu như xát muối:

"Thật ra tôi để ý từ lâu rồi... cô hình như hơi tự luyến. Ai cũng phải để mắt đến cô hả?"

"Tôi thực sự không hiểu, mấy người nhắm vào tôi để làm gì? Đừng nói là... cũng thầm yêu Tần Tiêu nên ganh ghét tôi đấy chứ?"

Đàm Mạt thu lại cảm xúc, thấy Hướng Noãn khóc đến mức như thể Tần Tiêu chết thật, bèn nói:

"Tôi đã có cách đưa cô rời khỏi nhà họ Tần thì cũng có cách khiến người ta rước cô về bằng kiệu tám người khiêng."

Lục Hành Giản cau mày, rõ ràng không vui:

"Cô đang nói nhảm gì vậy?"

"Hết bao nhiêu?"

Đàm Mạt giơ bốn ngón tay:

"Bốn triệu, mỗi người một triệu, cũng không quá đáng chứ?"

Hướng Noãn nghẹn lời, sụt sịt: "Cách gì?"

Đàm Mạt không trả lời thẳng:

"Chỉ là... cách này có tính phí."

Hướng Noãn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cắn răng:

"Số tiền này tôi có thể đưa nhưng tôi phải thấy kết quả trước đã."

Đàm Mạt gật đầu:

"Không vấn đề gì, cô có thể trả trước hai triệu đặt cọc, phần còn lại thanh toán sau cũng được. Nhưng một khi quay lại nhà họ Tần, cô phải chấp nhận mọi hậu quả."

Lúc này, Hứa Tiểu Niệm yếu ớt giơ tay:

"Hướng Noãn, cô thật sự có bốn triệu sao?"

Hướng Noãn hừ lạnh, nở nụ cười khinh khỉnh đắc ý:

"Tôi nói rồi mà, Tần Tiêu cho tiền rất thoáng. Cái lương chết đói của cô, so sao được với tiền tiêu vặt mà anh ấy cho tôi?"

Lúc này, Hứa Tiểu Niệm chỉ tay về phía Hướng Noãn, giận đến nghẹn lời:

"Tiền nhà họ Tần vốn dĩ chẳng trong sạch, sớm muộn gì cũng phải trả lại! Nó đâu có liên quan gì đến cô?"

"Lúc đó tôi đã nói rồi!"

Hướng Noãn gào lên điên cuồng:

"Tôi tình nguyện làm con ký sinh trùng, làm dây tơ hồng, tôi muốn đi theo Tần Tiêu! Dù sao cũng phải lấy chồng, có chồng nghèo thà lấy Tần Tiêu còn hơn!"

"Lúc trước bọn tôi khuyên cô thi công chức hoặc tự tìm việc nuôi thân, cô lại nói bọn tôi ganh tị, muốn cướp bạn trai cô! Còn độc miệng đến mức tung tin đồn ác ý nữa chứ!"

Phát hiện tâm trạng sa sút của người bên cạnh, Nam Cung Liệt liền châm chọc:

"Nhưng chẳng phải trước đó Tần Tiêu đã đòi chia tay với cô rồi sao? Còn nói chỉ cần anh ta ngoắc tay một cái là bao nhiêu cô gái như cô nhào tới, đến mức chọn không xuể cơ mà."

"Chuẩn luôn." Đàm Mạt liếc mắt, cười nhạt:

"Tần Tiêu rác rưởi như thế, chỉ có cô mới xem là báu vật. Tôi sớm có người mình thích rồi."

Một câu vu vơ ấy lại khiến trong lòng Lục Hành Giản dậy sóng. Anh quay đầu, đúng lúc bắt gặp đôi mắt lấp lánh của Đàm Mạt, không khỏi nghẹn lại một nhịp.

Lẽ nào... người cô nói là anh?

Lục Hành Giản đầy nghi ngờ, len lén liếc cô thêm lần nữa.

Có người mình thích?

Là ai?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip