ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 528

Chú Cao vẫn đang bếp núc nấu món tráng miệng, nghe động trong phòng khách, bước ra nhìn một cái:

"Còn chưa ngủ hả?"

Đàm Mạt:

"Vâng, không ngủ được, phòng hơi nóng con ra ngoài hóng gió điều hòa chút."

"Máy lạnh phòng ngủ có hơi nóng hơn mấy nơi khác."

Chú Cao ngáp dài:

"Hay con giữ giúp nồi chú chè đậu xanh hạt sen? Còn nóng lắm."

"Chú tắt bếp rồi, để cho nó nguội rồi bỏ tủ lạnh, mai ăn sáng."

Cho đến khi chương trình hết, cô mới luyến tiếc tắt tivi, chợp mắt thư giãn.

Nhưng tại sao cái máy lạnh càng bật càng nóng? Chả mát chút nào?

Cô chỉnh lại độ lạnh, thấy chẳng ăn thua, đành ra khỏi phòng.

Đàm Mạt nằm trên sofa nghịch điện thoại, lướt mấy bài trên mạng về chương trình tối nay. Bởi vì quảng cáo càng nhiều, tức là cô sẽ lợi càng nhiều. Quả thật cô đã lớn, đã chín chắn hơn, biết trân trọng sức mạnh của tiền rồi.

Nửa tiếng sau, bụng cô hơi đói. Chén chè trong tay thì có nhưng cô lại nghĩ không ăn nữa thì bỏ phí, mà ăn thì lại chẳng thật sự thèm. Phải nói là đôi khi con người rất... mệt mỏi vì lòng tham. Vừa rồi đói tưởng ăn ngon, lại sợ ăn không hết. Nên cô mò sang bếp, lấy cho mình một chén chè.

Cô thử tay chạm sang cái nồi đất, thấy hơi nguội, liền đặt vào tủ lạnh, rồi bưng chén chè trở về phòng mình.

Thế là cô đập cửa phòng Lục Hành Giản. Cô đã gõ hai lần ngoài cửa mà không thấy tiếng đáp nhưng vì hơi buồn ngủ, không kiên nhẫn chờ thêm nên cô bèn giống như kẻ cướp, trực tiếp xông vào ổ của anh. Nói chính xác thì, cánh cửa phòng của Lục Hành Giản không phải do Đàm Mạt gõ mở.

Cảnh tượng đập vào mắt khiến Đàm Mạt hơi ngạc nhiên. Không ngờ Lục Hành Giản lại biến căn phòng này thành một nơi ấm áp đúng nghĩa, bày biện đủ loại đồ dùng nhỏ nhắn mang hơi thở cuộc sống, nhiều nhưng không hề rối mắt. Ngược lại, căn phòng sạch sẽ tinh tươm, mọi thứ được phân loại gọn gàng, giường chiếu phẳng phiu không một nếp nhăn, sàn nhà sáng bóng đến mức phản chiếu ánh sáng. Trong phòng thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ, dễ chịu đến mức ngay cả "kẻ cướp" cũng thấy ngượng ngùng, gương mặt Đàm Mạt khẽ ửng đỏ. Cô luôn nghĩ căn hộ này chỉ là chỗ thuê tạm nên chẳng đáng để trang trí. Phòng cô đơn giản đến mức trống trải, chỉ có vài món đồ nội thất cần thiết. Thế mà thỉnh thoảng cô vẫn thấy phòng mình khá bừa bộn. Đàm Mạt bất giác thấy có chút tự ti.

Đàm Mạt vừa định lén lút rút lui thì căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng cửa kéo dịch chuyển khe khẽ. Cô bất giác quay sang, thấy bàn tay trắng mảnh của Lục Hành Giản đặt trên cánh cửa, cổ áo yukata khẽ mở để lộ làn da mịn màng như ngọc. Ngước lên nữa, ánh mắt anh đang đầy ngạc nhiên nhìn về phía cô.

Thôi, đặt chén chè đậu xanh xuống rồi mau chóng đi về thôi.

Đàm Mạt: "Ok rồi."

Chú Cao đi ngủ, chẳng biết mấy phút trôi qua, Nam Cung Liệt từ phòng bước ra. Phòng khách vốn yên lặng bỗng nhiên ló ra một cái đầu tóc dài, Nam Cung Liệt giật điện thoại rơi, ngã ra phía sau.

"Ma gì?" Đàm Mạt quỳ trên sofa hỏi.

Nhìn kỹ mới thấy là Đàm Mạt, anh ta vừa sợ vừa mắng:

"Cô biết mình làm người ta giật mình không?"

"Tôi mà là ma thì cũng bị cô làm cho ... sợ chết mất."

Nói xong, Nam Cung Liệt đã lẻn vào bếp.

"Ma..." từ "nữ" thì chưa kịp nói ra, bị anh ta nuốt lời. Vừa rồi cô còn gắp tỏi cho anh ăn rồi, nếu lại nói lời khó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip