Chương 56
Phải nói thật lòng, từ việc đến tận nhà đón đi mua điện thoại cho đến cách anh xử lý từng chi tiết, tất cả đều chỉn chu và chu đáo giúp cô giải quyết hết mọi lo lắng từ trước. Biết nghĩ như sếp, lo như sếp, làm trợ lý thế này đúng là đạt điểm mười không trừ.
Mà Lục Hành Giản quả đúng là đã chuẩn bị đâu ra đó. Đến nơi, nhân viên đã đứng sẵn chờ tiếp đón cô. Toàn bộ quá trình trơn tru, giá cả còn rẻ hơn nhiều so với các dịp khuyến mãi lớn trong năm. Theo sở thích cá nhân, cô chọn phiên bản dung lượng lớn nhất, màu titan nguyên bản. Ngay cả ốp lưng cũng là hàng chính hãng từ hãng sản xuất.
Sau khi mua xong, số tiền còn dư được Lục Hành Giản chuyển trả đầy đủ cho cô ngay sau khi hai người kết bạn qua Alipay. Nhìn số dư trong tài khoản, Đàm Mạt vui không tả xiết. Thậm chí cô còn quên luôn sự cảnh giác ban đầu với Lục Hành Giản.
Đến giờ ăn trưa, hương thơm đồ ăn thoang thoảng trong không khí khiến bụng cô sôi lên ùng ục. Nghĩ đến chuyện Lục Hành Giản vừa giúp đỡ mình bao nhiêu, cô chủ động nói:
"Để tôi mời cậu ăn bữa trưa."
"Thật sao?" Lục Hành Giản ngạc nhiên. Anh rất ga lăng:
"Tôi biết gần đây có một quán Quảng Đông ngon, giá cả rất phải chăng, mình đến đó nhé?"
Nghe thế thì còn chần chừ gì nữa?
"Nhưng mà... có thể chọn chỗ nào đừng vượt quá một nghìn tệ cho một người không?"
Đàm Mạt e dè thương lượng:
"Tại vì tôi hơi keo kiệt một chút."
Ai lại tự nhiên tuyên bố mình keo kiệt trắng trợn như vậy? Lục Hành Giản bị cô chọc đến bật cười. Quán mà Lục Hành Giản chọn đúng là tuyệt vì đồ ăn ngon, giá lại hợp lý. Để cảm ơn anh, lần này Đàm Mạt không quá keo kiệt nữa, mạnh dạn gọi vài món ngon đắt tiền mà bình thường cô tiếc chẳng bao giờ dám gọi. Tổng cộng tám món.
Ăn xong vẫn còn dư một ít. Khi cô còn đang nghĩ liệu có nên ngại ngùng mà xin gói mang về không, thì Lục Hành Giản đã gọi phục vụ đến dặn đóng hộp rồi. Động tác dứt khoát, thoải mái như chẳng có gì phải ngại.
Hai người xách theo đồ ăn thừa, bắt taxi quay lại công ty kịp giờ chiều. Trên đường đi, xe lướt qua vài chi nhánh ngân hàng khiến Đàm Mạt chợt nhớ ra lúc sáng cô từng nói với hệ thống là muốn... đổi tiền mặt chơi thử.
Đàm Mạt nhìn về phía ngân hàng đang ngày càng xa dần ngoài cửa sổ, cảm thán:
"Trợ lý Lục, anh nghĩ một triệu tiền mặt thì nặng cỡ nào? Khi cầm sẽ có cảm giác ra sao?"
Lục Hành Giản suy nghĩ một lát, rất nghiêm túc đáp:
"Một tờ tiền 100 tệ nặng khoảng 1,15g, một triệu tương đương khoảng 11,5kg. Đại khái nặng như khi cô xách hai chục ký gạo vậy."
Đàm Mạt lẩm bẩm:
"Hóa ra một triệu chỉ nặng bằng hai chục ký gạo nhưng lại có thể mua được hơn trăm tấn gạo..."
Lục Hành Giản cũng cười, tiếp lời:
"Ừ, với người bình thường có một triệu thì ít nhất cũng sống yên ổn được một thời gian."
Mỗi ngày ba bữa ăn dinh dưỡng đều có người chuẩn bị sẵn. Công việc thì có trợ lý chuyên nghiệp xử lý đâu ra đấy. Đi đâu cũng có Bentley, Rolls-Royce đưa đón. Đến cả quần áo mặc hằng ngày cũng không cần tự tay chọn lựa.
Có lẽ đây chính là cuộc sống thường nhật của Nam Cung Liệt, trừ những lúc bận cãi nhau với Hứa Tiểu Niệm. Đàm Mạt tất nhiên đồng ý ngay.
Nhìn người đồng nghiệp như vậy, Đàm Mạt càng lúc càng thấy dễ chịu. Mà nghĩ kỹ lại cô cũng chẳng kiếm tiền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền