Chương 77
Đàm Mạt nằm dài trên ghế sofa, lười biếng chống tay ngồi dậy. Chỉ vừa cử động nhẹ thôi mà cánh tay đã đau đến mức cô nhíu mày.
Hệ thống lập tức quan tâm: [Cô không sao chứ? Chúng ta đang ở phòng nghỉ. Lúc cô ngất đi, là Kim Duyên kéo cô vào đây cho nghỉ ngơi.]
[Nhiệm vụ đã hoàn thành, nên tôi đưa cô quay về rồi.] Cô vội nhắm mắt lại, khẽ rên một tiếng vì khó chịu: [Lần này tôi lại ở đâu thế?]
Ánh đèn từ trần nhà chói đến mức khiến cô gần như mù luôn. Khi Đàm Mạt mở mắt ra lần nữa, cảm giác như tay chân chẳng còn là của mình nữa.
Hệ thống vội nhắc nhở: [Cô muốn tiếp tục nghe drama hay muốn hoàn thành nhiệm vụ với Hồ Gia Dục để lấy một triệu? Tôi sắp không giữ nổi cơ thể của cô trong người Hoàng Mai Mai nữa rồi!]
Nghe được một đoạn ngắn vậy thôi mà tài khoản đã tăng hơn 300.000 tệ, nhưng... một triệu vẫn quan trọng hơn! Nhưng nhiệm vụ rốt cuộc phải làm sao mới hoàn thành?
Mà thời gian thì đang gấp gáp. Đàm Mạt hạ quyết tâm thôi thì cứ bao tải trùm đầu đánh một trận là xong!
Cô mở cửa phòng trang điểm, thấy Hồ Gia Dục đang quay lưng lại. Trong phòng lúc này chỉ có mình cậu ta.
Hồ Gia Dục vừa ăn trái cây, vừa bực mình lên tiếng:
"Cô là trợ lý mà không biết điều, tôi phải đi tìm cô khắp nơi, ra thể thống gì hả?"
"Ăn đi! Cho ăn thêm nè!"
Giọng nói của cậu ta vọng đến tai cô như bị kéo dài vô tận. Do ảnh hưởng từ ký ức cơ thể, toàn bộ sự chú ý của cô dồn vào cái miệng đang nhóp nhép trái cây kia.
Nước trái cây văng ra khỏi miệng, rơi lốp bốp xuống áo sơ mi trắng tinh.
[Không ngờ điều mà Hoàng Mai Mai không thể chịu được lại là chuyện liên quan đến sạch sẽ. Vừa thấy Hồ Gia Dục ăn trái cây mà làm bẩn áo là cô ấy phát điên luôn.]
"Áo trắng tinh thế kia mà không biết giữ!"
Đàm Mạt hoảng hồn quay ngoắt người rời khỏi đó.
Kim Duyên hơi xấu hổ, đang định rút lui thì bị một fan chỉ tay tố cáo:
"Trợ lý Lâm, cô nhìn đi! Cô ấy đang tung tin Hồ Gia Dục có bạn gái kìa!"
Lâm Du nghiêm mặt cảnh cáo:
"Đừng làm loạn. Không có chuyện đó. Cậu ấy rất trung thành với fan."
"Đúng rồi, bọn tôi cũng không tin đâu. À mà cô Lâm này, quay quảng cáo chung với anh Gia Dục cảm giác thế nào ạ? Anh ấy có thơm không? Da trắng lắm nhỉ, tay cũng thon nữa phải không?"
Lâm Du nghiêm túc trả lời:
"Lúc nãy tôi tập trung làm việc, không để ý."
"Vậy lát nữa cô tới gần ngửi thử đi rồi nói bọn tôi biết nước hoa ảnh dùng là gì nha. Tôi cũng muốn dùng chung loại nước hoa với người mình thích á."
Đàm Mạt trợn trắng mắt đến mức muốn lật ngược mí. Cái gì vậy trời? Lâm Du làm việc với một tên dầu mỡ như thế chẳng khác nào tai nạn lao động, nặng thì còn bị coi như quấy rối ấy chứ, mà mấy người này lại nghĩ Lâm Du hưởng thụ? Bắt người ta đi ngửi mùi nước hoa trên người Hồ Gia Dục nữa? Điên thật rồi.
Đàm Mạt muốn bước ra ngăn cản nhưng nghĩ đến thân phận hiện tại là Hoàng Mai Mai, cô đành nhịn.
"Đã ăn trái cây thì đừng nói chuyện! Không phải anh đi giặt mà!"
"Lương trừ thêm 50 tệ."
Đàm Mạt rùng mình kinh hãi, lông gáy dựng đứng, lửa giận bốc lên. Cô vơ lấy chai nước trên bàn ném thẳng vào người cậu ta.
"Ngứa mắt thật! Áo trắng như vậy, bị dính nước trái cây thì giặt kiểu gì hả?"
Hồ Gia Dục ôm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền