Chương 84
Mọi chuyện thay đổi từ lúc Hứa Tiểu Niệm tiêm thuốc tê.
Vì không chịu nổi những lời giục giã và đe dọa liên tiếp từ phía ông nội, Nam Cung Liệt bắt đầu dao động. Cũng may, Nam Cung Liệt không đến mức ngu ngốc đến độ công khai chở một cô gái khác trước mặt bạn gái mình, anh ta khéo léo từ chối yêu cầu của ông nội.
Anh ta nghĩ:
"Tiểu Niệm còn phải đợi thuốc tê hết tác dụng mới tỉnh, trong lúc đó mình cũng đâu có việc gì. Mà phòng khám lại gần sân bay, mình tranh thủ chạy một chút rồi về cũng không sao."
Nghĩ vậy rồi, anh ta làm thật. Trong lòng, Nam Cung Liệt còn thấy Hứa Tiểu Niệm quá nhỏ nhen, không rộng lượng. Anh ta luôn coi Giang Thanh Nhã là em gái, mà đón em gái một chuyến thì có sao?
Tới sân bay, vừa gặp lại Giang Thanh Nhã sau hơn một năm không gặp, cô ả vẫn y như trong ký ức anh ta. Luôn nhẹ nhàng, tao nhã như cành liễu phủ tuyết đầu đông, dịu dàng, tinh tế. Biết anh ta vì cô ả mà lén lút tới đón, Giang Thanh Nhã còn tỏ ra hiểu chuyện:
"Như vậy không ổn đâu, nhỡ chị Tiểu Niệm hiểu lầm thì sao? Anh đưa em đến bệnh viện đi, em sẽ giải thích với chị ấy cho rõ."
Vậy là Nam Cung Liệt đưa Giang Thanh Nhã đến bệnh viện. Lúc đó thời gian vẫn còn dư dả, tính ra khi đến nơi cũng vừa lúc Hứa Tiểu Niệm tỉnh lại.
Ai ngờ, vừa đến nơi thì phát hiện Hứa Tiểu Niệm đã biến mất tăm từ lâu.
"Anh bắt trợ lý Lục phải huy động hết các mối quan hệ, cuối cùng mới biết em chỉ nhận được một cuộc điện thoại rồi quay về quê."
Đến khi Nam Cung Liệt hét lên:
"Không có không có! Tôi chỉ nói vậy để tỏ ra gấp gáp thôi, tôi không thực sự vượt đèn đỏ!"
Lúc đó, Đàm Mạt mới chịu dừng tay.
Nam Cung Liệt xúc động kể lại:
"Em biết không, lúc phát hiện em biến mất anh lo đến phát điên, điên cuồng tìm kiếm, lục tung cả camera giám sát. Anh vội vã từ bệnh viện lao về đây, bất chấp cả việc vượt đèn đỏ, chỉ sợ em xảy ra chuyện."
Ban đầu, Đàm Mạt vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, coi như đang nghe một kịch bản ngôn tình rẻ tiền. Nhưng đến đoạn Nam Cung Liệt nói mình vượt đèn đỏ, cô lập tức nổi đóa.
Cô bật dậy, giơ tay gõ bốp một cái rõ đau vào đầu Nam Cung Liệt:
"Anh nói cái gì? Anh vượt đèn đỏ? Còn tự hào nữa hả? Nhỡ tông chết người thì sao?"
Nam Cung Liệt ôm đầu kêu la:
"Tôi đi đường quê vắng vẻ mà! Mà sao con gái gì mà đánh khỏe vậy chứ!"
"Người ở quê thì không phải người à? Đáng bị anh đụng chết à?"
Đàm Mạt mắt đỏ bừng, rít lên.
Cú gõ thứ hai của Đàm Mạt còn mạnh hơn.
"Đúng rồi sư phụ, lúc đó tôi ngồi ghế phụ, sợ muốn tè ra quần, cứ tưởng đời mình tới đây là chấm dứt rồi!"
Lục Hành Giản yếu ớt tiếp lời.
Đàm Mạt chống tay vào hông, hít sâu một hơi, khí thế như đại ca vừa dằn mặt cả giang hồ.
Đàm Mạt liếc nhìn Lục Hành Giản, thấy anh mặt mũi méo xệch vì mệt mỏi. Lục Hành Giản với vẻ mặt đầy kính nể hỏi:
"Sư phụ, giờ phải làm sao đây?"
Đàm Mạt nhanh chóng suy tính trong đầu rồi chỉ về phía Nam Cung Liệt:
"Bảo chú Cao đưa anh ta về nhà nghỉ ngơi trước đã, mọi chuyện để sau hẵng tính."
Không có lý do gì để từ chối cả.
"Ai ngờ đâu, em lại tặng anh một món quà bất ngờ, không phải kinh hỷ mà là kinh hoàng. Em lại lặp đi lặp lại cái tên một người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền