ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 98

Sau trận hỗn chiến với Nam Cung Liệt, Đàm Mạt suy kiệt nghiêm trọng.

Vậy là Đàm Mạt triệt để "nằm phẳng", chẳng thèm đi làm, tin nhắn công việc cũng không đọc.

Ý chí kiếm tiền dựa vào hệ thống trước kia phấn khích bao nhiêu, giờ thì như quả cà bị dội sương, xụi lơ hẳn. Hệ thống cũng chẳng còn siêng năng chui ra tán gẫu với cô.

Suốt mười mấy ngày, cô chỉ ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại xem phim đọc tiểu thuyết, chơi game thâu đêm. Sống cái cuộc đời "heo hạnh phúc" mà trước kia cô mơ cũng không dám mơ tới.

Có Hệ Thống Buôn Chuyện nghe drama kiếm tiền trong tay, cả đời này khỏi cần lo cơm áo. Cùng lắm thì dọn ra chợ, vào tiệm mạt chược, kéo ghế ngồi cũng có tiền.

Mà kỳ lạ là chẳng hề lo lắng chuyện

"lỡ tiêu hết tiền thì sao"

.

Trong quãng mười mấy ngày đó, cô cũng chính thức xác nhận thân phận "thiên kim Nam Cung thất lạc" của mình.

Chính quản gia Tống người cô gặp hôm nọ trong văn phòng, đã tìm đến nhà thuê của cô, đích thân nhắc lại một lần nữa:

"Còn chuyện vì sao cô và cậu cả bị hoán đổi, thì cứ để lão gia và tiểu thư đối mặt nói rõ. Lão gia sẽ về nước trong vài ngày nữa."

Cô mất hết hứng thú với thế giới này, hoàn toàn buông xuôi.

Cùng lúc ấy, Nam Cung Liệt đang trải qua những chuyện tồi tệ.

Nước mát lạnh giờ đây lại như vôi sôi, vừa chạm mí mắt liền bỏng rát, da bong tróc phồng rộp. Đôi mắt vốn tím bầm nay chẳng còn miếng thịt lành, thảm hại không nỡ nhìn.

Vừa dứt lời, cơn đau trong mắt lại trào dâng.

"Tiểu Niệm, Hứa Tiểu Niệm?"

"Quản gia Phượng, mau đến! Hứa Tiểu Niệm, cứu tôi với, mắt tôi đau quá!"

Nam Cung Liệt gào thảm.

"Có ai mau tới giúp tôi đi..."

Chưa kịp nghĩ sâu, lưng anh ta đã rùng mình.

Nếu Chu Kiệt thật đã đi từ nửa năm trước, vậy người hôm nay bôi thuốc cho anh ta rốt cuộc là ai?

Chẳng lẽ là Đàm Mạt phái tới báo thù?

"Nam Cung Liệt!"

Nam Cung Liệt đau đến chửi loạn.

Sao lại thành ra thế này.

Sự nghi ngờ trong anh ta ngày một dày thêm.

Chu Kiệt vừa là bạn, vừa là bác sĩ riêng của anh ta. Trước kia, hễ anh ta hay Hứa Tiểu Niệm có chút ốm đau, dù nửa đêm thì chỉ cần một cuộc gọi, Chu Kiệt đều lập tức đến khám.

Theo thói quen, tối nay cũng là trợ lý của anh ta gọi Chu Kiệt tới.

Lông tơ sau lưng anh ta dựng đứng, lạnh buốt sống lưng.

Nam Cung Liệt lập tức tìm số bệnh viện tư nhân của Chu Kiệt, tức tối bấm gọi.

Điện thoại đổ chuông, có người bắt máy.

"Xin chào, anh là... ?"

Giọng nữ y tá vang lên.

Chưa kịp để đối phương nói, Nam Cung Liệt đã gằn giọng:

"Chu Kiệt đâu? Gọi anh ta nghe máy."

"À, là anh à. Lâu vậy mới chịu gọi."

Giọng nói vốn nhiệt tình lập tức lạnh đi:

"Bác sĩ Chu đã nghỉ việc nửa năm nay, sang Mỹ du học rồi."

"Anh ấy còn xóa sạch liên lạc với anh, nhờ tôi nói lại anh ấy đã quá chán chuyện nửa đêm bị lôi ra khỏi giường chỉ để xử lý mấy vết thương dán băng cá nhân. Không ai coi bạn bè mà đối xử với nhau như vậy."

"Anh ấy chịu không nổi tính khí thất thường của anh, không muốn làm kẻ ngốc nữa nên mới đi. À, còn nhờ tôi nhắn lại anh ta gọi anh là đồ điên."

"Đồ điên, tạm biệt."

Dứt lời, y tá cúp máy cái rụp.

Nam Cung Liệt: "..."

Anh ta vừa lấy khăn sạch lau, vừa rút điện thoại gọi cho Chu Kiệt, nhưng phát hiện mình đã bị chặn số.

Ngay cả WeChat cũng thế.

Gửi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip