ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102:

Từ thành phố B đến căn cứ mất khoảng bốn giờ. Xe tải lớn sau khi cải tiến có trang bị thêm điều hòa, nếu muốn đi xe đến căn cứ thì cần phải nộp lương thực, bao nhiêu cũng được. Nếu không nộp lương thực thì chỉ có thể đi bộ theo sau xe tải. Lương thực, đó chẳng phải chính là mạng sống của mình sao?

Thành phố B đã có không ít người lên đường đến căn cứ, Thẩm Tầm và Lai Phúc đi theo sau đám đông. Đưa theo Lai Phúc, Thẩm Tầm đi đến cuối đội ngũ xếp hàng đến căn cứ. Động vật đột biến bây giờ rất nhiều nên nhiều người cũng không lấy làm lạ, chỉ hơi ngạc nhiên vì thân hình của Lai Phúc quá to lớn.

"Chúng ta đi hướng này."

Thẩm Tầm kéo Lai Phúc, những người đi đến căn cứ đi theo một hướng nhưng cô muốn đi theo hướng khác. Dù sao cũng không định đến căn cứ nên Thẩm Tầm nhẹ nhàng vỗ vào cổ Lai Phúc, nó ngoan ngoãn ngồi xuống để cô trèo lên:

"Chúng ta đi thôi."

Lai Phúc đưa Thẩm Tầm đi, con đường này càng đi càng quen thuộc, Lai Phúc chạy trên núi rất thành thạo.

Khắp nơi đều là cảnh tượng đổ nát, không có một nơi nào còn nguyên vẹn. Lai Phúc chạy rất nhanh, một giờ sau đã ra khỏi thành phố B. Cô cảm nhận được gió ấm do tốc độ tạo ra, mồ hôi trên má trở nên dính nhớp, kiến trúc hai bên dần lùi lại phía sau.

"Được rồi, dừng lại đi."

Lai Phúc nghe lời cô dừng lại, Thẩm Tầm lấy chậu nước của nó từ trong không gian ra rồi cho đá viên vào. Lai Phúc nóng đến nỗi mũi toàn là mồ hôi. Nó vùi cả đầu vào chậu nước, phát ra tiếng kêu thoải mái. Một người một báo sau khi ra khỏi thành phố thì tách khỏi đám đông.

Thẩm Tầm cũng lấy một chai nước đông lạnh từ trong không gian ra, ừng ực uống mấy ngụm. Thẩm Tầm tiếp tục lau mồ hôi trên trán.

"Cứ nói những gì anh biết là được."

Thẩm Tầm đặt gói bánh quy vào tay người phụ nữ.

"Chúng tôi đã đến căn cứ nhưng không sống trong đó. Căn cứ cần phải nộp lương thực mới được ở bên trong, những người khác thì chúng tôi không rõ. Nhưng hai vợ chồng chúng tôi sống bên ngoài căn cứ. Căn cứ được xây dựng sáu tầng, chúng tôi ở tầng ngoài cùng và không có bất kỳ sự bảo vệ nào ở tầng này. Những người ở tầng ngoài cùng đều liều mạng để chen vào căn cứ. Còn bên trong căn cứ, chúng tôi không có lương thực nên không vào được, cũng không biết tình hình bên trong thế nào."

Người đàn ông ăn ngay nói thật.

Hai người cầm gói bánh quy rời đi. Cô không muốn đến căn cứ nhưng tầng ngoài cùng này thì có thể cân nhắc. Sau một hồi nghĩ đắn đo, Thẩm Tầm vẫn quyết định không đến căn cứ, cô đã nghĩ đến một nơi tốt hơn. Trên người cô có quá nhiều bí mật. Hơn nữa nếu đến căn cứ, cho dù ở tầng ngoài cùng, nếu bình thường muốn ăn thứ gì đó có hương vị đậm đà thì cũng không tiện vì có quá nhiều người.

"Ể." Thẩm Tầm kinh ngạc nhìn một mảng xanh trên ngọn núi xa xa, ống nhòm đột nhiên xuất hiện trong tay, cô liền nhìn về phía đó. Thẩm Tầm cưỡi lên Lai Phúc:

"Đi về phía đó."

Trên mặt Lai Phúc vẫn còn dính nước nhưng chạy chưa đầy một phút đã bị nắng hong khô.

Trước mắt chính là khoảng đất trống mà cô đã thu được mười mấy ngọn núi. Mặt đất bằng phẳng, thậm chí không có một cọng cỏ dại nào, rất nhiều cây trên núi đã bị nắng gắt thiêu đốt khô héo và ngả vàng.

Có một cây đại thụ ước chừng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip