chương 384
Từ khi xuất phát từ thành phố A đến giờ, nếu bỏ qua những nguy hiểm trong rừng biến dị thì vẫn có không ít thứ tốt. Muốn đi lại trong rừng biến dị, phải dựa vào nó. Bình thường chúng sẽ không chủ động tấn công. Sau khi tìm được thói quen và quy luật của chúng, liền có thể đi lại tự do trong rừng.
Để có thể đi lại an toàn, điều kiện tiên quyết là phải che giấu hơi thở trên người. Khu rừng biến dị rất thích máu thịt của người siêu năng lực và thú biến dị.
Lai Phúc dẫn đường phía trước một đoạn. Sau đó cả Thẩm Tầm và Lai Phúc nằm sấp dưới bụi cây rậm rạp, cô theo tầm mắt Lai Phúc nhìn về phía trước. Chỉ thấy trong khe đá bên bờ suối phía trước mọc một cây ăn quả. Trên từng tán lá xum xuê, quả nào quả nấy đỏ tươi, mọng nước.
Người và báo nằm im mười mấy phút cũng không nhúc nhích, chỉ vì lúc này có hơn mười người vây quanh cái cây mọc quả màu đỏ. Hơn nữa đều là người siêu năng lực. Bảy người trèo trên cây, sáu người dưới gốc cây. Hơn nữa trên xe đẩy bên cạnh, còn đặt sáu cái giỏ đã đựng đầy những quả màu đỏ. Nhưng những người này vẫn chưa rời đi, bọn họ vẫn đang tiếp tục hái. Có vẻ như nếu không hái hết quả những người đó sẽ không rời đi. Lai Phúc nhìn mà sốt ruột, ít ra cũng phải để lại cho nó một chút chứ.
Với tính cách "thà hái nhầm còn hơn bỏ sót" của cô, không bao lâu dưới sự hợp tác của cô và Tiểu Hắc, cả cái cây này đã bị vặt sạch sẽ. Sau khi cô hái xong liền cất quả vào không gian.
Lúc này Lai Phúc vẫn đang đuổi theo chủ nhân nhưng không hiểu sao bóng dáng chủ nhân đang chạy phía trước bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Nó liền đứng tại chỗ ngửi ngửi. Lai Phúc nhanh chóng đánh hơi thấy mùi hương quen thuộc của chủ nhân, chỉ là lúc này mùi hương kia lại xuất hiện phía sau.
Lộc cộc... Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía sau, là mấy người siêu năng lực kia đuổi đến.
Lai Phúc quay đầu nhìn thấy bóng lưng Thẩm Tầm đang chạy trốn, nhất thời cũng không quan tâm đến việc tiếp tục ẩn nấp nữa mà đứng dậy nhanh chóng đuổi theo chủ nhân.
Đám người kia lập tức truy bắt nhưng vẫn chậm một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lai Phúc chạy đi xa.
"Kia không phải là thực vật biến dị, mà giống như thú biến dị."
Lai Phúc lần theo mùi hương của Thẩm Tầm chạy đến dưới gốc cây. Nó liền nhìn chủ nhân ngồi trên cây gặm quả màu đỏ. Không phải nói là cô sẽ dụ bọn họ đi sao, sao lần này cũng lại là nó?
Thẩm Tầm nghe thấy tiếng Lai Phúc kêu, nhanh chóng nuốt thứ trong miệng xuống. Không thể để Lai Phúc chịu khổ mà cô lại sướng được.
Nhưng ngay sau đó, nó nghi hoặc ngửi ngửi, đột nhiên nhìn thấy bờ vai rung rung của chủ nhân, nó liền tức giận gầm lên. Lần nào cũng như vậy, chủ nhân toàn bắt nạt nó. Lai Phúc nhìn Thẩm Tầm với vẻ mặt ấm ức. Mỗi lần đều là nó đi dụ những thứ đó, cuối cùng lại chỉ được ăn mấy miếng.
Cuối cùng cô đặt cái lọ trống rỗng trước mặt Lai Phúc,
"Lần này là thật sự hết rồi, không tin mày tự xem đi..."
Lai Phúc luyến tiếc thè lưỡi ra liếm liếm mép lọ. Thẩm Tầm nhìn dáng vẻ ấm ức của nó, liền xoa đầu Lai Phúc.
"Được rồi, tao hứa với mày. Lần sau tao sẽ dụ chúng đi, được không..."
Lai Phúc nghe thấy lời hứa của cô liền dụi dụi đầu vào lòng bàn tay Thẩm Tầm. Được rồi, nó tha thứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền