ItruyenChu Logo

iTruyenChu

chương 429

Ở trong lều, Thẩm Tầm vẫn đang ngủ ngon lành. Những chuyện bên ngoài cô hoàn toàn không quan tâm, dù sao có Tiểu Hắc và Lai Phúc canh giữ bên ngoài. Bên cạnh cô an toàn hơn anh tưởng. Cố Viễn cũng cảm nhận được tiếng thở đều đều trong lều. Hình như có con báo này và cây dây leo màu đen bên cạnh, Thẩm Tầm luôn có thể yên tâm ngủ.

Trước đây đã từng ở trong hang động một thời gian nên Cố Viễn đã nhìn ra. Cố Viễn lập tức dừng lại. Ngay cả Tiểu Hắc cũng đã dựng đứng trên đầu Lai Phúc, mười mấy sợi dây leo vươn dài chậm rãi bò về phía anh. Cố Viễn thấy vậy liền lùi về sau mấy bước, ra hiệu mình không có ác ý. Lúc này Tiểu Hắc mới chậm rãi thu dây leo về.

Đồng hồ thông tin trên cổ tay Cố Viễn sáng lên, anh mở ra xem. Là tin nhắn thằng nhóc Lý Hằng gửi tới. Anh nghĩ đến tin nhắn Lý Hằng gửi tới... Cố Viễn trả lời tin nhắn anh ta xong thì liếc nhìn Lai Phúc và Tiểu Hắc một cái.

Sắp rồi... sắp rồi. Chờ giải quyết xong chuyện trong tay, anh sẽ có cớ để đi tìm cô. ...

Sáng sớm hôm sau, những chiếc lều bên cạnh vang lên âm thanh ồn ào cãi nhau. Thẩm Tầm mở mắt nhìn thời gian mới hơn sáu giờ, bình thường cô không dậy vào giờ này. Tiếng ồn ào vẫn tiếp tục, hình như còn có đánh nhau vì cô nghe thấy một vài tiếng hét thảm thiết. Thẩm Tầm đứng dậy cầm bàn chải đánh răng và cốc, đứng bên cạnh đánh răng rửa mặt, tiện thể xem náo nhiệt của bọn họ.

Thẩm Tầm xem náo nhiệt được một nửa, trong lòng chỉ có một suy nghĩ. E rằng hai người đó đã chết, cô còn có chút ấn tượng với người phụ nữ kia. Chỉ là không biết là ai giết. Người phụ nữ đó được bọn họ nâng niu chiều chuộng, ăn sung mặc sướng. Ngay cả vết thương trên người cô ta cũng là do bọn họ cũng tìm người siêu năng lực hệ chữa trị để cứu chữa.

Nhưng hiện tại không có đội nào mất đồ, hai người đàn ông đang tìm người phụ nữ cũng không tin người phụ nữ đó sẽ bỏ trốn theo một người không có lương thực. Hai người đàn ông kia thương lượng với đội có người mất tích kia, còn lấy ra một ít thức ăn nhờ những người này giúp đỡ tìm kiếm xung quanh. Người đông sức lớn, chỉ hơn một tiếng đã có tin tức của hai người đó.

Lúc này, một người khác trong đám đông lại bước ra ấp úng nói đội của bọn họ có một người mất tích, thân phận của người đó là người đứng thứ hai trong đội. Người đó tối qua nói đi vệ sinh nhưng đến giờ vẫn chưa quay lại.

"Nhưng chúng tôi không mất đồ."

Người đó tiếp tục nói.

"Không thể nào! Người đứng thứ hai trong đội chúng tôi sẽ không bỏ đi đâu. Cho dù muốn đi, cũng nên lén lấy một ít thức ăn rồi rời đi nhưng trong đội chúng tôi không thiếu thứ gì."

Người đàn ông nói xong mọi người đều trầm ngâm. Đúng vậy, bây giờ thứ quan trọng nhất đương nhiên là thức ăn, nếu hai người bọn họ muốn rời đi chắc chắn sẽ mang theo một ít lương thực.

"Đừng ồn ào nữa! Nếu các anh nói người không ở trong tay các anh, vậy các anh tìm giúp xem có mất đồ gì không. Hoặc là có ai trong các anh mất tích không."

Một người khác đề nghị, cơn giận trong lòng mọi người mới nguôi bớt.

"Người chắc chắn bị các người giấu rồi. Giao người ra đây, nếu không tôi giết hết mấy người."

Một người đàn ông đang lên giọng uy hiếp. Thực lực của anh ta xét về cá nhân quả thật

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip