ItruyenChu Logo

iTruyenChu

chương 451

Chu Nam tỉnh giấc, nhìn xung quanh tìm kiếm Thẩm Tầm. Chị Tầm sẽ không bỏ cậu ta lại đây chứ?

Tìm một vòng cũng không thấy Thẩm Tầm, trong lòng Chu Nam liền có chút hoảng loạn.

Thẩm Tầm dùng sức mạnh tinh thần dò xét. Những nơi mà sức mạnh tinh thần đi qua đều lọt vào tầm mắt của cô. Theo sức mạnh tinh thần tỏa ra càng ngày càng nhiều, trong rừng cũng dần dần có động tĩnh.

Không ngủ được, Thẩm Tầm liền dịch chuyển tức thời đến đỉnh cây lớn. Trên bầu trời đêm đen kịt, không có một ngôi sao nào ngoài ánh trăng lạnh lẽo.

Chỉ thấy trên dây leo của Tiểu Hắc đã nở hoa, thậm chí còn có không ít hoa rơi xuống đất. Hai đứa nó ăn phải thần dược gì trong rừng sao? Bộ lông vốn trắng muốt kia, ngoại trừ một mảng trên lưng thì những chỗ còn lại đều giống như vừa được ngâm trong máu. Nhuộm màu hết rồi, chắc chắn không thể nào giặt sạch được. Nếu cạo sạch để mọc lại thì chắc còn được.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Thẩm Tầm thấy Lai Phúc dường như lại cao thêm, chắc là vì trong rừng nó được ăn uống thoải mái. Lúc Lai Phúc đi theo cô, cô vẫn luôn kiểm soát nó. Bây giờ không có cô bên cạnh, không biết hai đứa nó đã điên cuồng đến mức nào.

Gần đây, hai đứa nó tác oai tác quái trong rừng. Những thực vật biến dị xung quanh đều bị hai đứa nó dạy dỗ một trận. Đặc biệt là Lai Phúc, bộ lông trắng như tuyết đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi, đám lông màu nâu đen dưới cổ khiến Thẩm Tầm nhìn đến mức choáng váng.

Đang quan sát Lai Phúc, Thẩm Tầm quay đầu nhìn Tiểu Hắc liền cảm thấy đau đầu. Lai Phúc lăn lộn trên mặt đất, đè bẹp năm cây biến dị. Thẩm Tầm muốn đưa tay sờ Lai Phúc, nhưng thật sự không nỡ chạm vào.

Lai Phúc dường như không hề tự giác, sau khi được Tiểu Hắc thả xuống liền chạy về phía Thẩm Tầm. Còn con báo ngốc kia vẫn đang làm nũng. Không nhiều không ít, vừa đủ một bình nước nhỏ.

Tiểu Hắc bò lên quấn quanh cổ tay Thẩm Tầm vô cùng ngoan ngoãn. Bởi vì nó có thể cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân lúc này không tốt lắm. Lai Phúc bị Thẩm Tầm đấm một cú vào mặt, lúc này đã ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh.

Thẩm Tầm tháo lều trại treo trên cổ Lai Phúc xuống.

"Nhóc con, người ở trên kia kìa."

Mười mấy phút sau, Tiểu Hắc dùng dây leo kéo Lai Phúc từ trong trung tâm rừng rậm đi ra. Nhìn thấy Chu Nam sắp khóc, Lý Hằng cũng không xem trò cười của cậu ta nữa.

Lai Phúc mở to hai mắt, nhìn thân hình gầy yếu của Chu Nam. Trên cơ thể con người này có mùi của chủ nhân, hơn nữa trước đây nó cũng đã từng gặp.

"Chị Tầm, xong rồi."

Chu Nam nhỏ giọng nói.

"Chị Tầm, nếu chị không đi, em cũng không đi nữa..."

Thấy Thẩm Tầm không định đi vào, Chu Nam do dự mười mấy giây sau đó cũng quyết định không vào. Số đồ này nặng thì nặng một chút vậy, vẫn là đi theo chị Tầm tốt hơn.

Thẩm Tầm nhìn túi đồ to đùng sau lưng cậu ta.

"Cậu dùng cái này đi. Cái này hiệu quả hơn bột thuốc trong tay cậu."

Chu Nam nhìn túi thuốc trong tay Cố Viễn, trong lòng do dự một chút rồi nhìn về phía Thẩm Tầm. Thấy chị Tầm không có ý kiến gì, cậu ta mới đưa tay nhận lấy.

"Cảm ơn anh."

Bột thuốc trong tay cậu ta là loại cũ. Bây giờ đã đổi loại mới nhưng cậu ta cũng không có điểm cống hiến để đổi.

Chu Nam thu lại vẻ kinh ngạc trong mắt.

"Chị... Chị Tầm, để em."

Chu Nam

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip