Chương 71
Lâm Tường Thụy vẫn còn đắm chìm trong tiếng gầm của Lai Phúc vừa nãy. Đây căn bản không phải tiếng chó sủa, nếu anh ấy không đoán sai, đây là tiếng của một con báo. Anh ấy nhớ lại từ trước đến nay chưa từng nghe thấy tiếng kêu của Lai Phúc, Thẩm Tầm cũng chưa từng thừa nhận Lai Phúc là một con chó. Anh ấy đã nghĩ đến rất nhiều giống loài kỳ lạ nhưng không ngờ khi biết được sự thật, sự thật lại càng kỳ lạ hơn.
Trương Viện Triều kéo tấm sắt và vợ đi trước. Trần Trình nhìn sâu vào lưỡi dao sáng bóng trong tay Thẩm Tầm. Anh ta không lo cho Thẩm Tầm, anh ta lo cho những người kia.
Đám đông nhất thời lại dần dần lấy lại được một chút tự tin. Vừa sống sót đã vội tìm đường chết.
"Hừ, hôm nay các người mới gặp tình huống này phải không, ông đây đã gặp mấy lần rồi, động vật bây giờ không có con nào bình thường cả, mẹ kiếp tránh ra, không thì ông đây đánh chết cả mày luôn."
"Đúng vậy, chúng tôi đã gặp mấy lần rồi, động vật bây giờ, không con nào bình thường cả, chúng ăn thịt người, bây giờ giết chết nó thì tương lai mới có thể tuyệt hậu họa."
"Các người muốn làm gì, vừa nãy nó còn giúp giết chết con quái vật đầu đàn"
, mũi tên trong tay Tôn Gia Hồng đã chĩa vào những người kia, trong lòng cô ấy mới chấp nhận được chuyện con chó của Thẩm Tầm biến thành báo.
Nhận ra sự thù địch, Lai Phúc căng thẳng đứng bên cạnh Thẩm Tầm, Lai Phúc cúi người, chỉ chờ Thẩm Tầm ra lệnh. Thẩm Tầm nhặt thịt mèo biến dị trên mặt đất, đặt lên giỏ xe.
"Meo...", cùng lúc ấy, một con mèo biến dị màu cam hơi lớn hơn Lai Phúc đi ra từ bóng tối, nó cắn vào cổ một con mèo nhỏ, ực một tiếng nuốt xuống.
Những con mèo biến dị còn lại bắt đầu tấn công điên cuồng.
Nhận thấy tình hình nguy cấp, Tôn Gia Hồng bừng tỉnh, quên mất Thẩm Tầm còn có xe đạp, chạy bằng xe đạp nhanh hơn đi bộ nhiều, cô ấy ở lại chỉ thành gánh nặng:
"Thẩm Tầm, cẩn thận"
, Tôn Gia Hồng thấy con mèo lớn nhắm vào Thẩm Tầm, liền giương cung bắn về phía con mèo lớn. Con mèo lớn né tránh một cách nhanh nhẹn, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn khó nghe.
"Chị cũng đi trước đi"
, Thẩm Tầm kéo Tôn Gia Hồng lại, chỉ vào chiếc xe đạp phía sau. Tôn Gia Hồng kéo tấm sắt chạy đi.
"Được, vậy chị đi trước, em nhớ cẩn thận."
Nhưng tương tự như vậy, đối với Lai Phúc, nó cũng là một bữa ăn ngon. Con mèo lớn vượt qua Thẩm Tầm, đuổi theo Lai Phúc sau lưng Thẩm Tầm, động vật biến dị ăn thịt lẫn nhau, nó đã sớm để mắt đến Lai Phúc, thịt và máu trên người Lai Phúc đối với nó có sức hấp dẫn hơn con người. Lai Phúc há miệng lao vào, hai con vật cùng họ mèo, vật lộn với nhau chỉ có thể nhìn thấy bóng, trên mặt đất xuất hiện rất nhiều lông màu trắng và màu cam, từng mảng dính trên mặt băng.
Trên người con mèo biến dị toàn là vết thương, Lai Phúc cắn chặt cổ nó, mỗi khi con mèo biến dị giãy giụa một chút, Lai Phúc lại cắn mạnh hơn, cho đến khi nó không còn động đậy nữa.
Trên mặt băng bắt đầu xuất hiện vết máu, chiếc mũ trên đầu Lai Phúc bị con mèo biến dị cào rách, trên áo bông xuất hiện thêm nhiều vết xước. Lai Phúc ngậm xác con mèo biến dị đi đến bên chân Thẩm Tầm, đây là thức ăn nó tự tìm cho mình, chiếc mũ trên đầu nó đã hỏng trong cuộc chiến vừa rồi, để lộ ra đặc điểm khác biệt của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền