Chương 90:
Rửa mặt xong, Thẩm Tầm ăn sáng đơn giản: "Đi thôi." Lai Phúc đã tỉnh dậy từ rất sớm, ăn cũng nhanh hơn trước.
Thu Lai Phúc vào không gian, Thẩm Tầm xuống tầng ba mới thả nó ra, Lai Phúc vẫy đuôi chờ dưới cửa sổ.
Lấy xe đạp từ trong không gian ra, Lai Phúc dẫn đường phía trước, Thẩm Tầm đi theo sau nó.
"Dẫn đường đi."
Thẩm Tầm vẫn nhớ chuyện đã hứa với nó hôm qua.
Thẩm Tầm đeo ba lô leo núi trên người, bên trong đựng một số đồ ăn nhẹ và một bình nước nóng.
Trên đường đi, Thẩm Tầm thầm nghĩ, những người cô gặp cách đây không lâu cũng có súng, những người cô gặp bây giờ cũng có. Nước Z không phải cấm súng sao? Từ bao giờ mà súng lại tràn lan khắp nơi, người nào cũng có một khẩu thế này?
Đột nhiên, họng súng đen ngòm nhất thời đều chĩa về phía Lai Phúc, Lai Phúc dừng bước không dám tiến lên, từng chút từng chút lùi lại.
Hơn mười người toàn thân bịt kín, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài.
"Lai Phúc, đứng sau tao."
Thẩm Tầm chống lại họng súng, đẩy xe đạp đến trước mặt Lai Phúc.
Lai Phúc ngoan ngoãn di chuyển đến sau Thẩm Tầm nhưng với thân hình to lớn của nó, làm sao Thẩm Tầm che chắn được.
Thấy Lai Phúc không chủ động tấn công thậm chí còn trốn sau lưng Thẩm Tầm, hơn mười người mới từ từ hạ súng xuống.
Những nòng súng đen ngòm không có dấu hiệu buông lỏng, đều im lặng chĩa vào Thẩm Tầm và Lai Phúc.
"Á... quái vật, có quái vật."
Người đàn ông ngã ngồi xuống đất, khẩu súng trên tay run rẩy giơ lên.
Động vật bây giờ vô cùng hung dữ nên họ cảm thấy sợ hãi, ngay cả khi Thẩm Tầm xuất hiện cũng không khiến những người này buông bỏ cảnh giác.
Thấy có người từ phía sau đi ra, những khẩu súng vốn chĩa vào Lai Phúc đồng loạt chĩa vào Thẩm Tầm.
Bất kỳ ai bị nhiều nòng súng chĩa vào như vậy, trên mặt sao còn có thể nở nụ cười được chứ, ánh mắt Thẩm Tầm dần trở nên lạnh lẽo.
"Mày điếc à, bảo mày ném ba lô qua đây, nhanh lên." người đó nói rồi giơ khẩu súng trên tay lên.
Thẩm Tầm tháo dây buộc ở thắt lưng, khóe miệng nở nụ cười mỉa:
"Cho mày đây, bắt lấy."
Chiếc ba lô màu đen bay lên vạch một đường cong trên không trung, hai người bước nhanh về phía trước để đón lấy, hai người còn lại thì cảnh giác nhìn Thẩm Tầm.
Có bốn người thử tiến lên dò xét nhưng vẫn cảnh giác nhìn Lai Phúc:
"Bên kia, ném cái ba lô trên người qua đây."
Trong lúc nhất thời, cả bốn người đều cúi đầu xem đồ đạc trong ba lô, những người đồng đội phía sau nghe nói trong ba lô có nhiều đồ ăn như vậy cũng đều chạy từ phía sau tới.
"Đồ ăn, nhiều đồ ăn quá." hai người nhận lấy ba lô đặt xuống đất mở ra, khi nhìn thấy những thứ bên trong, hai người đều tỏ ra phấn khích. Bánh quy, bánh mì, còn có một số đồ ăn nhẹ và một bình giữ nhiệt, bụng bỗng cảm thấy đói cồn cào.
"Đừng cướp, tao bảo đừng cướp, bỏ hết vào lại đi, mẹ kiếp tụi mày không hiểu tiếng người à, bỏ chúng lại cho tao."
Người đàn ông chĩa khẩu súng trường trong tay lên trời bắn một phát, trong chốc lát hơn mười người đều im lặng, lần lượt bỏ hết đồ đạc trên tay vào lại ba lô.
Thẩm Tầm tháo dây buộc ở thắt lưng, khóe miệng nở nụ cười mỉa:
"Cho mày đây, bắt lấy."
Mặc dù tay cầm súng vẫn hơi run nhưng vẫn vững vàng chĩa về phía Thẩm Tầm.
Thẩm Tầm giơ tay ra hiệu cho Lai Phúc lùi lại, sau khi Lai Phúc lùi về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền