Chương 98:
Bật chăn điện ở nhiệt độ thấp, cô liền chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm tỉnh dậy, Thẩm Tầm mở mắt nhìn trần nhà. Cô không biết tối qua mấy giờ mới ngủ mà bây giờ vẫn thấy hơi thiếu ngủ.
Lai Phúc ăn xong thì nhìn ra cửa lớn rồi lại nhìn Thẩm Tầm. Đã ở nhà ba ngày rồi, giờ nó muốn ra ngoài chơi.
Thẩm Tầm xoa đầu rồi ngồi dậy đun nước nóng để rửa mặt, vì Lai Phúc cứ nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt oán trách, khiến cô không ngủ được.
Mười mấy ngày không gội đầu, tóc cô đã bắt đầu có mùi rồi. Tóc cô đã dài ra khá nhiều.
Sau khi sấy khô, Thẩm Tầm lấy kéo ra soi gương tự cắt tóc. Xoẹt xoẹt, tóc cô giờ như bị ngựa gặm vậy.
Thẩm Tầm tự mình nhìn cũng thấy không thấm nổi kiểu tóc này, cô lấy mũ lông ra đội lên, thôi mắt không thấy thì tim không đau. Lai Phúc cứ đi lại trong phòng khách, vẫy đuôi chờ Thẩm Tầm.
Cho Lai Phúc ăn xong, Thẩm Tầm lại lên giường trùm chăn, thôi thì ngủ thêm một lúc nữa vậy.
Bây giờ nó đã cao đến bốn mét, cơ bắp trên chân rất chắc khỏe, nên trong phòng khách nó chỉ có thể nằm.
Lai Phúc vừa ra khỏi tòa nhà F đã chạy tung tăng trên lớp băng.
Thẩm Tầm đứng ngoài cửa gọi Lai Phúc, không khí lạnh này dường như không ảnh hưởng gì đến nó.
Lai Phúc chạy đến bên Thẩm Tầm rồi ngồi xuống, nó muốn Thẩm Tầm cưỡi lên nhưng cô chỉ vuốt ve bộ lông dài của Lai Phúc, không có ý định cưỡi nó.
Thẩm Tầm dẫn Lai Phúc đi dạo trên phố, so với trước đây thì bây giờ hiếm khi thấy có người ở bên ngoài hoạt động.
Trong vòng một tuần, phần lớn người dân thành phố B đã chọn đến căn cứ nên đường phố trở nên vắng vẻ thấy rõ.
Thẩm Tầm dẫn Lai Phúc đi dạo trên phố, một người một báo thong thả như đang đi dạo phố.
Đến khi nó chạy về, Thẩm Tầm liền túm lấy lông dưới cổ nó:
"Từ giờ trở đi, mày không được chạy khỏi tầm mắt của tao."
Âm thanh thỉnh thoảng đứt quãng, không kéo dài. Thẩm Tầm dừng lại lắng nghe tiếng máy móc hoạt động ầm ầm truyền đến từ con phố bên cạnh. Sau khi nghe thêm một lúc xác nhận đó thực sự là tiếng máy móc, cô liền bước qua đống đá vụn đi về phía con phố bên cạnh.
Trước lúc thời tiết cực hàn, nơi đây hẳn là một phố bán đồ ăn vặt. Cô nhảy xuống từ đống đổ nát nhìn những người đang bận rộn.
Bru. . Bru. . Bru...
Sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Tầm khiến cho mấy chiếc cưa điện trong tay mấy người kia đều dừng hoạt động.
"Chết tiệt..." Người đàn ông mặc áo khoác màu xanh lục quân dùng khuỷu tay huých vào người đồng đội:
"Cậu nhìn bên kia xem."
Mấy người đồng đội nhìn theo hướng anh ta chỉ, đôi mắt ai cũng mở to. Ánh mắt của họ không hướng về Thẩm Tầm mà nhìn về phía Lai Phúc sau lưng cô.
Trong căn cứ vẫn có không ít người nuôi thú cưng nhưng họ chưa từng thấy con báo nào, huống chi là một con báo to lớn như vậy.
Là người của chính phủ. Thẩm Tầm ra hiệu bằng tay phải, Lai Phúc dừng lại ngồi xổm sau lưng Thẩm Tầm.
Một chiếc xe RV màu xanh lá cây, trên nóc xe là một tấm pin năng lượng mặt trời nguyên vẹn không bị hư hại, bốn chiếc cưa điện lúc này đang được nối với nó.
"Ngẩn người ra đó làm gì, lớp băng sắp đông cứng lại rồi"
, Lâm Chung Nghĩa bước ra khỏi xe RV, cầm loa hét lên.
Bốn người thu hồi tầm mắt tiếp tục ấn công tắc cưa điện trong tay, tiếng bru bru
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền