Chương 1200
Nhà cửa khắp nơi trong nước đều bị đủ loại thiên tai tàn phá gần hết, nơi còn ở được thật sự quá ít.
Ngần ấy người phải di dời, chỗ ở trở thành một vấn đề lớn.
Thế thì làm sao? Chỉ có thể chen chúc mà sống thôi. Dù chật chội cũng phải nhồi nhét.
Còn chuyện dựng nhà tạm thì chắc chắn không kịp, cùng lắm chỉ có thể dựng vài nhà tôn lớn.
Nên đừng mong sẽ được tận hưởng cuộc sống nơi đến, cả nhà sống trong biệt thự thì đừng mơ nữa.
Vậy làm sao phân chia, đưa người từ các khu vực đến đâu, ở đâu, bên trong có rất nhiều điều chưa rõ, không ai biết sẽ di cư bao lâu, cư trú bao lâu.
"Chắc các người cũng nghe nói rồi, vì vấn đề cư trú nên cấp trên vẫn chưa quyết định điểm đến cuối cùng, có thể thấy điều kiện cư trú rất khan hiếm như thế nào."
La Đan nói.
Chồng La Đan đang phụ trách việc này, quyền lực lớn lắm, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người cần nhờ ông ta giải quyết.
Tặng quà, lấy lòng, bợ đỡ, nịnh nọt đều là lẽ thường tình.
Bà ta rất thích thú cảm giác được người khác tôn vinh, nâng lên vị trí cao này.
La Đan cố ý nói lớn để Tịnh Thù nghe thấy, đặc biệt muốn nhấn mạnh quyền lực trong gia đình bà ta.
Giờ nghe Tịnh Thù hỏi, bà ta nghĩ rằng cô đã có hứng thú. Đây là con cá đã cắn câu rồi.
Bà ta mỉm cười, vẻ đầy kiêu hãnh:
"Cũng chẳng có gì ghê gớm. Giờ nó làm dưới trướng cha nó, bắt đầu từ chức quản lý nhà ở của khu dân cư. Sau này chắc chắn sẽ nối nghiệp cha nó."
Chỉ có thế thôi, La Đan còn đang khoe khoang.
Đừng nói chứ, vị trí này cũng có lúc có người mang quà đến, dù mấy món quà ấy bà ta chả thèm.
Những kẻ đó còn phải ở dưới tầng hầm, thì còn quà cáp tốt đẹp gì để mà đi cửa sau?
Cha Tịnh và mẹ Tịnh đã bắt đầu nói chuyện với những người bên cạnh.
Tịnh Thù nghe người đàn bà trung niên mập mạp kia nói những lời khoe khoang, khinh thường người khác, thậm chí có vẻ tự tin rằng mình nắm chắc phần thắng, đến mức không buồn hỏi ý kiến của chính cô, khiến Tịnh Thù tức đến bật cười.
Nói thật, đã lâu Tịnh Thù không gặp kẻ nào ngông cuồng như vậy.
Cô hạ giọng, lạnh nhạt hỏi:
"Xin hỏi, con trai bà làm chức gì vậy?"
"Đúng là chẳng có gì ghê gớm. Chỉ là một quản lý khu dân cư thôi à."
Tịnh Thù khẽ lắc đầu.
La Đan như bị sét đánh ngang tai, ngây ra một lúc.
Gì cơ? Bà ta vừa nghe thấy gì vậy? Bà ta bị chê bai sao? Bị một cô gái còn không phải là con của một vị bộ trưởng chê bai à?
Bà Ngưu ngồi cạnh khẽ ho khan, tỏ vẻ có chút thông cảm với La Đan.
Bà ấy còn chưa kịp nói rõ thân phận của Tịnh Thù. Vốn dĩ bà không định dùng thân phận để đè người.
La Đan còn chưa kịp mở miệng thì Tịnh Thù lại hỏi:
"Con trai bà bao nhiêu tuổi rồi? Trông thế nào, dưới tên có bao nhiêu tài sản?"
"Vậy thì điều kiện cũng không tệ lắm, chức vụ có hơi thấp, nhưng gia sản cũng khá vững chắc."
La Đan nhìn Tịnh Thù ngày càng hài lòng, không kìm được mà gật đầu.
"Nếu lấy về, cũng sẽ là một trợ lực, không kéo chân con trai tôi đâu."
"Ở Ô Thành, số bò sữa tư nhân có thể đếm trên đầu ngón tay đấy."
Chỉ với điều kiện đó, đã ăn đứt 99% người ở Ô Thành rồi.
Nói thật, nhà họ Ngưu có chức vị cao, có quyền lực, đồ tốt cũng không ít, nhưng xét về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền