ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tòng Quân Phú

Chương 77. Trăm Kỵ Rời Biên Thành

Chương 77: Trăm Kỵ Rời Biên Thành

“Nhưng ngươi có từng nghĩ chúng ta vừa rút đi, Vân Dương Quan sẽ có bao nhiêu người chết không! Quân Khương một khi vào quan ải, nội địa sẽ có bao nhiêu người chết! Cảnh tượng bá tánh bị tàn sát thảm thương sẽ không ngừng tái diễn, ngươi có nghĩ tới không!”

Nếu như trước đây, nguyện vọng của hắn là làm tướng quân, hoàn thành ước hẹn năm năm, bị ảnh hưởng bởi ký ức của một tên lính đánh thuê nên hắn sẽ máu lạnh, sẽ vô tình.

Nhưng giờ phút này, hắn càng muốn bảo vệ bá tánh trong thành.

Dương Nhi chết rồi, trong thành còn bao nhiêu Nhạc Nhi, Hổ Nhi? Lại có bao nhiêu thiếu niên giống như hắn sắp phải đối mặt với sự tàn sát của người Khương?

Cứ thế mà đi?

Không được!

“Ta biết! Cha mẹ ta chết ngay trước mắt ta, ta có thể không biết sao!”

Tiêu Thiếu Du siết chặt nắm đấm, gào lên:

“Nhưng thiên hạ đại loạn, bách tính như cỏ rác, thế đạo này vốn là như vậy! Ngươi tưởng ta muốn trơ mắt nhìn nhiều bá tánh bị giết như vậy sao, ngươi tưởng ta không muốn giữ vững Vân Dương Quan, bảo vệ gia đình đất nước sao!

Ngươi nói cho ta biết, lấy gì mà giữ! Chỉ bằng mấy trăm người chúng ta, cho dù đem tất cả mạng sống này ném vào cũng không ngăn được quân Khương.

Ngươi nói đi!”

Toàn trường lặng ngắt như tờ, tiếng chém giết vang vọng khắp thành dường như cũng biến mất, trong tai họ chỉ có tiếng tranh cãi của hai vị Bách hộ trẻ tuổi.

Cuối cùng vẫn là Hàn Sóc lặng lẽ lên tiếng phá vỡ bế tắc:

“Đến lúc nào rồi mà hai người còn cãi nhau. Nhưng ta tán thành đề nghị của Thiếu Du, quân Khương khí thế hùng tráng, kiêu dũng thiện chiến, chúng ta không đánh lại được đâu.

Rút lui trước, tập hợp tàn quân, chờ đợi viện quân mới là lựa chọn tốt nhất.”

Hàn Sóc đánh trận bao nhiêu năm, biết rõ quyết định đúng đắn nhất lúc này là gì.

“Ai nói không giữ được!”

Lạc Vũ trông có vẻ bốc đồng, nhưng tư duy lại rất rõ ràng:

“Quân Khương đang bận chiếm Vân Dương Quan, chủ lực đều đã vào thành, nhưng Hoàn Nhan Xương thân là chủ tướng, nhất định ở lại ngoài thành trấn giữ, ta cược bên cạnh hắn không có bao nhiêu thân binh hộ vệ.

Cầm tặc tiên cầm vương, chỉ cần giết được hắn, quân Khương ắt sẽ tự lui!”

“Điên rồi, ngươi đúng là điên rồi!”

Tiêu Thiếu Du gấp đến độ giậm chân:

“Coi như vệ binh bên cạnh hắn có ít đi nữa, cũng phải có cả ngàn kỵ binh, ngươi muốn ra khỏi thành đánh lén chỉ có thể dùng kỵ binh, chúng ta ở đây cộng lại còn không đủ hai trăm kỵ binh, ngươi muốn dùng hai trăm kỵ binh xông phá ngàn kỵ đại trận của quân Khương sao!”

“Tại sao không được!”

Lạc Vũ quát lên: “Mây đen dày đặc, gió bấc nổi lên, rất nhanh sẽ có mưa như trút nước. Mưa lớn vừa xuống, trời càng tối hơn, đuốc lửa đều tắt, trên chiến trường một mảnh hỗn loạn, quân Khương làm sao biết chúng ta chỉ có hai trăm người?

Chúng là người, chúng ta cũng là người, trong tay chúng cầm trường thương loan đao, chẳng lẽ chúng ta cầm gậy nhóm lửa!

Đều là hán tử đứng mà tiểu, liều mạng với chúng một phen thì đã sao!”

Tiêu Thiếu Du sững lại, không phản bác nữa, mà đang cẩn thận suy nghĩ từng câu từng chữ của Lạc Vũ.

“Nếu các ngươi hỏi ta tại sao phải ở lại, ta sẽ nói đạo lý cho các ngươi nghe!”

Lạc Vũ nhìn khắp mọi người:

“Hôm nay chúng ta từ bỏ Vân Dương Quan, đúng, chúng ta có thể sống sót bình an vô sự. Nhưng sau này thì sao? Lần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip