ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tòng Quân Phú

Chương 889. Đầu hoàng tộc tế anh linh

Chương 889: Đầu hoàng tộc tế anh linh

Lạc Vũ đứng trước mặt Nguyệt Lâm Uyên, mặt không biểu cảm:

"Thất điện hạ, đã lâu không gặp."

"Không, đừng qua đây."

Nguyệt Lâm Uyên kinh hãi lắc đầu, tay chân cùng lúc bò trên đất. Thực ra hắn không bị thương, nhưng hai chân hắn hoàn toàn không nghe lời, không đứng dậy được.

Hắn giống như một con chó hoang bị chặt mất đuôi, trườn trên mặt đất, bộ mãng bào hoàng tộc vốn sặc sỡ đã bị bùn máu bám bẩn không nhìn ra màu gốc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:

"Đừng qua đây, ngươi đừng qua đây."

Hoàng tử thì sao chứ.

Trước cái chết cũng nào có khác gì phàm nhân?

Lạc Vũ không để ý đến hắn, ánh mắt từ từ quét qua sơn cốc xung quanh:

"Bốn năm trước, ngươi dẫn mười vạn quân, tại nơi này mai phục quân Vũ gia, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay? Khi binh mã của ngươi giơ đao đồ tể, tàn sát biên quân Đại Càn, có từng nghĩ rằng, kẻ giết người rồi sẽ bị người giết lại?"

"Tại sao, tại sao."

Nguyệt Lâm Uyên tuyệt vọng mà thê thảm lắc đầu:

"Lẽ ra ta đã thắng, lẽ ra là ta thắng!"

"Ngươi cũng xứng thắng sao?"

Lạc Vũ khẽ lắc đầu, cười nhạo một tiếng:

"Kế sách mưu lược, cầm quân đánh trận, ngươi cái gì cũng biết, nhưng cái gì cũng dở, dựa vào ngươi mà cũng muốn thắng ta? Ngươi có biết ngươi thua ở đâu không? Ngươi đã đánh giá thấp tấm lòng bảo vệ quê hương đất nước của tướng sĩ biên quân chúng ta! Ngươi dù thế nào cũng không thể ngờ, Triệu Thương Mộ sẽ dùng chính mạng sống của mình để dụ ngươi vào núi chứ? Cha ta, huynh trưởng ta, các tướng sĩ của quân Vũ gia, còn có Triệu Thương Mộ, xương sắt của tướng sĩ biên quân chúng ta vĩnh viễn không thể bị đánh gục!"

Toàn thân Nguyệt Lâm Uyên run lên, liệt như một con chó chết giữa đống xác, trong mắt không còn một tia sinh khí.

Giờ phút này Nguyệt Lâm Uyên vô cùng hối hận, lúc trước Nguyệt Thanh Ngưng khuyên hắn lui binh sao hắn lại không nghe? Nếu sớm lui binh, đâu đến nỗi ngày hôm nay? Còn nữa, khi lương thảo ở Hồng Phong Pha bị thiêu rụi cũng có thể lui binh, mình thì hay rồi, còn chủ động phát động một trận đại quyết chiến.

Mình đây không phải là tự tìm đường chết sao?

Ánh mắt Lạc Vũ khẽ ngước lên:

"Còn trăn trối gì không?"

Một câu ngắn ngủi đã khiến thân thể Nguyệt Lâm Uyên run lên như cầy sấy, nỗi sợ hãi cái chết bao trùm toàn thân. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, phòng tuyến tâm lý của vị Thất hoàng tử này cuối cùng cũng sụp đổ, hắn nhào đến dưới chân Lạc Vũ:

"Lạc tướng quân, tha cho ta một mạng được không? Cầu xin ngươi tha cho ta một mạng!"

"Ta dập đầu cho ngươi!"

"Bịch bịch bịch!"

"Ngươi muốn cắt đất hay là bồi thường? Chỉ cần ngươi tha cho ta, sau khi ta trở về đều sẽ cho ngươi! Muốn cắt bao nhiêu thì cắt bấy nhiêu, muốn bồi thường bao nhiêu tiền thì bồi thường bấy nhiêu. Chỉ cần ngươi tha cho ta."

Vị hoàng tử từng cao cao tại thượng giờ đây đang hèn mọn cầu xin tha thứ, trán cũng đã dập sưng lên.

Trong mắt Lạc Vũ tràn ngập vẻ khinh bỉ, chế giễu, phẫn nộ:

"Năm đó khi ngươi tàn sát năm vạn quân Vũ gia, có từng tha mạng cho họ không?"

"Keng!"

Thương Đao ra khỏi vỏ, từ từ nâng cao.

"Ngươi không dám, ngươi không dám giết ta!"

Nguyệt Lâm Uyên như phát điên, gào thét thê lương:

"Ta là Thất hoàng tử Đại Dĩnh, là đứa con mà phụ hoàng yêu thương nhất! Giết ta rồi, hai nước nhất định không chết không thôi! Đến lúc đó đại quân của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip