Chương 95: Trường sinh nguyền rủa
Hứa Ứng ngơ ngác, đầu óc như bị sóng lớn vỗ vào, không kịp nghĩ ngợi gì khác. Hắn cảm thấy thần thức chưa từng hoạt bát đến thế, căng thẳng tột độ, hơi thở gấp gáp, da thịt và da đầu đều đang run rẩy.
Hắn mở choàng mắt, nhìn cô thiếu nữ đang kề sát bên mình. Nàng nhắm mắt, hàng mi dài khẽ rung, sắc mặt chẳng biết từ lúc nào đã hồng nhuận.
Đột nhiên, thiếu nữ hé mắt nhìn trộm. Hai người đối diện, Hứa Ứng đỏ mặt, cảm giác mình vừa làm chuyện gì đó sai trái.
Nguyên Như Thị cũng đỏ mặt quay đi, hồi lâu sau khẽ nói: “Thiếp thường ngày không như vậy, mà lại chúng ta mới quen biết một ngày. Chỉ là thiếp thấy huynh, không hiểu sao lại cảm thấy quen từ rất lâu, như quen biết ngàn đời vạn kiếp vậy…”
Hứa Ứng đáp: “Ta ngày thường cũng không như vậy… Chưa từng như vậy. Lòng ta thật loạn, đập thình thịch…”
“Vị gì vậy?” Nguyên Như Thị quay đầu lại, mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.
Hứa Ứng nghĩ ngợi, nói: “Ngọt, rất mềm mại, ấm mềm mềm, còn có mùi thơm. Chắc là mùi hoa anh đào.”
Nguyên Như Thị mày mặt hớn hở: “Thiếp hỏi vị thanh bồ, không phải vị môi thiếp. Đầu xuân thiếp hái một chút hoa anh đào, lén làm thành son phấn, thoa lên môi, dễ chịu lắm. Huynh quả nhiên thích!”
Hứa Ứng đỏ mặt nói: “Thanh bồ rất ngọt, hơi chua, vừa vặn. Như Thị muội muội, chúng ta làm vậy, có lỗi với ca ca muội không? Muội dù sao cũng là muội muội huynh ấy, ta sao có thể…”
Nguyên Như Thị mắt mày cười tươi: “Huynh còn muốn thử nữa không?”
Hứa Ứng nói: “Nhưng chúng ta không có thanh bồ…”
Nguyên Như Thị nhắm mắt hôn tới. Hứa Ứng lúc này mới biết nàng nói không phải thanh bồ, mà là son phấn.
Sau một hồi lâu, môi họ mới tách ra.
Hứa Ứng còn muốn thử lại vị son phấn, Nguyên Như Thị đẩy hắn ra, nói: “Thiếp phải về, đi lâu quá, mẫu thân sẽ trách. Chuyện hôm nay…”
Nàng đỏ mặt bừng bừng: “Huynh không được nói cho ai khác, nhất là huynh ấy, huynh ấy quản thiếp rất nghiêm! Huynh nhất định phải giấu huynh ấy. Huynh giấu huynh ấy, thiếp sẽ, thiếp sẽ…”
Nàng níu vạt áo, hơi ngượng nghịu: “Mai mang son phấn mới cho huynh thử!”
Nói xong, nàng nhảy vọt lên, hóa thành kiếm quang trốn đi thật xa, như muốn bỏ chạy vậy.
Thiếu niên ngồi trên hoàng quan, vầng trời chiều rực đỏ trên màn trời, chiếu rọi lên khuôn mặt thiếu niên.
Hứa Ứng nửa ngày chưa lấy lại tinh thần. Nghĩ đến phải giấu Nguyên Vị Ương, cùng muội muội hắn là Nguyên Như Thị nếm vị son phấn, lòng hắn vừa áy náy với Nguyên Vị Ương, lại vừa có chút hưng phấn.
“A Ứng, trời tối rồi, phải về thôi.” Tiếng chuông lớn bình thản truyền đến.
Hứa Ứng như đít bị lửa đốt nhảy dựng lên, kinh ngạc nói: “Chuông gia, sao huynh cũng ở đây?”
Chuông lớn từ gáy hắn bay ra, lười biếng nói: “Sao gọi là ta cũng ở đây? Ta vẫn luôn ở đây. Ngươi quên rồi, ngươi với Tiểu Thất bàn bạc xong, một ba năm theo ngươi trộm, hai bốn sáu theo hắn trộm. Hôm nay mười lăm, ta trộm ngươi.”
Sắc mặt Hứa Ứng bị trời chiều chiếu lên càng đỏ, lúng ta lúng túng nói: “Chuyện hôm nay, Chuông gia đừng nói cho Nguyên Vị Ương.”
Chuông lớn thờ ơ nói: “Chuông gia chuyện gì chưa từng thấy qua? Chuông gia bị treo trong miếu ba ngàn năm, đừng nói mấy tiểu nam nữ các ngươi anh anh em em, có mãnh liệt hơn Chuông gia cũng đã gặp. Các ngươi chỉ mới chạm môi thôi. A Ứng!”
Hắn ngữ trọng tâm trường nói: “Ta vẫn dặn ngươi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền