ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trấn Thủ Tàng Kinh Các Trăm Năm, Đầu Tư Vị Diện Chi Tử!

Chương 57. Gió tuyết đêm nay, cũng không lạnh bằng lòng y!

Chương 57: Gió tuyết đêm nay, cũng không lạnh bằng lòng y!

Mặt mày ủ rũ, Vương Thiên đi về phía Tàng Kinh Các. Thực lực của gã trong số các trưởng lão nội môn chỉ thuộc hàng trung bình, gã không dám chọc giận Triệu Trường Hạc, lỡ ông nổi điên, một chưởng đập chết mình ngay tại đây cũng nên. Đến nỗi tối ngủ cũng gặp ác mộng, mơ thấy Tô Hàn một kiếm chém bay đầu mình.

Đứng trước cửa, gã sửa sang lại cổ áo, nặn ra một nụ cười rồi sải bước đi vào.

Dưới áp lực từ khí tức của Triệu Trường Hạc, Vương Thiên sợ đến run người.

"Có chuyện gì?"

Triệu Trường Hạc kỳ quái hỏi.

"Giao cho ngươi chút việc mà cũng không vui à?"

Triệu Trường Hạc nhíu mày, giọng điệu có phần không hài lòng.

"Cũng không phải bắt ngươi trả giá gì to tát, chỉ bảo ngươi nói vài câu dễ nghe, nịnh nọt Tô Hàn một chút thôi."

"Chẳng phải ngươi và Tô Hàn là đồng môn cũ, có tình nghĩa sư huynh đệ trăm năm sao?"

Triệu Trường Hạc vặn lại.

Giờ phút này, Vương Thiên chỉ muốn gào lên một tiếng. Tình nghĩa sư huynh đệ trăm năm cái quái gì, gã nằm mơ cũng mong Tô Hàn chết quách cho rồi. Không hiểu tại sao, kể từ lần thấy Tô Hàn dùng kiếm đạo đánh bại Lâm Dạ, Tô Hàn dường như đã trở thành bóng ma tâm lý của gã. Bây giờ Đại trưởng lão lại bắt gã phải tìm mọi cách đi nịnh bợ Tô Hàn, còn phải thuyết phục hắn nghĩ cách đưa Khương Sơn trở về Huyễn Vân tông, chuyện này chẳng phải còn khó chịu hơn cả giết gã sao?

"Con... con thật sự không làm được..."

"Bây giờ nói vài câu dễ nghe với đồng môn cũ mà cũng không làm được à?"

"Chuyện này khó lắm sao?"

Mặt Vương Thiên lúc này khó coi như vừa nuốt phải ruồi, đúng là có nỗi khổ mà không nói nên lời.

"Vương Thiên, ta thấy ngày thường ngươi cũng lanh lợi, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, sao hôm nay lại thế này?"

"Đại trưởng lão, hay là ngài đổi người khác đi ạ..."

"Ngươi đừng có lằng nhằng với ta!"

Giọng Triệu Trường Hạc đột nhiên cao lên mấy phần, khí tức Tiên Thiên cảnh tỏa ra: "Vương Thiên!"

"Chẳng lẽ, thật ra ngươi và Tô Hàn quan hệ không tốt, có thù oán với hắn?"

Triệu Trường Hạc lại tò mò hỏi một câu:

"Nếu thật sự không làm được, ta sẽ tìm người khác."

Nghe câu này, mắt Vương Thiên lập tức sáng rực lên.

"Không không không!"

"Con và Tô sư đệ, tình cảm bền hơn vàng, tình nghĩa vững như bàn thạch, trăm năm không đổi!"

Vương Thiên đứng bật dậy, vỗ ngực nói. Kích động đến mức suýt buột miệng nói ra câu

"Tô Hàn chính là cha ruột của con"

...

"Rất tốt!" Triệu Trường Hạc vỗ mạnh lên vai Vương Thiên, tán thưởng:

"Chuyện này giao cho ngươi. Gần đây bảy đại tông môn có tổ chức đại hội, ta phải thay chưởng môn đi một chuyến. Hy vọng lúc trở về, ta sẽ nghe được tin tốt từ ngươi."

"Chỉ cần đưa được Khương Sơn trở về."

"Ít lâu nữa, ta phải đến Phù Long thành gặp một vị tai to mặt lớn trong hoàng thất, ta có thể dẫn ngươi đi cùng."

Triệu Trường Hạc đúng là một con cáo già, biết rõ Vương Thiên là kẻ ham mê quyền thế, thích trèo cao.

"Thôi được, tất nhiên, ta cũng không bắt ngươi làm không công."

"Nhiệm vụ gian khổ này, xin hãy giao cho con!"

"Con thật sự không làm được."

Nịnh bợ Tô Hàn, nịnh bợ Tô Hàn, nịnh bợ Tô Hàn...

Chờ Triệu Trường Hạc đi rồi, vẻ mặt Vương Thiên lập tức sa sầm. Gã thật sự rất khó chịu, chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như lúc này. Mẹ kiếp, nịnh bợ kiểu gì đây!

Nói xong, Triệu Trường Hạc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip