Chương 101: Thành Vân Tiêu Đổi Trời (1)
- Hôm nay, người nào muốn đối phó với con cháu Diệp gia đều phải chết.
Diệp Tùy Phong mở miệng nói.
Đường Chính với cái trán nhuốm máu, ngước lên nhìn Diệp Tùy Phong.
Hắn ta nghe hiểu được ý của những lời này.
Đường gia sẽ không giống như Lý gia bị diệt hết tất cả huyết mạch.
- Chỉ có điều người còn lại của Đường gia, huyết mạch Đường gia sẽ mãi không thể tu luyện.
- Ta cho ngươi thời gian uống cạn chung trà để cân nhắc.
Diệp Tùy Phong nói.
Đường Chính cúi đầu xuống, ánh mắt mê mang.
Không thể tu luyện, đối với bọn hắn thì chuyện này so với chết có gì khác biệt?
Hai tay của hắn ta dần dần nắm chặt, nhưng sau một lát lại chán nản buông ra.
Dù sao cũng tốt hơn chết.
Làm người bình thường, từ đó rời xa thị phi của giới tu luyện, có lẽ cũng là một niềm hạnh phúc.
Nhưng hắn ta muốn tranh thủ một chút cuối cùng.
- Diệp gia chủ, Thiếu Khanh bọn hắn cũng không biết kế hoạch hôm nay.
Diệp Tùy Phong nhìn hắn chăm chú, cuối cùng vẫn gật đầu.
- Ngươi có mười lựa chọn, tự mình quyết định đi.
Thân thể Đường Chính hơi lắc lư, sau đó cúi đầu thật sâu.
- Tạ ơn tiền bối thành toàn!
Trong mắt của hắn chảy ra hai dòng nước mắt đục ngầu.
Một lát sau, một tờ giấy viết mười cái tên đã xuất hiện trên tay Diệp Tùy Phong.
Đường Thiếu Khanh, xuất hiện đầu tiên.
Nhưng điều làm cho Diệp Tùy Phong cảm thấy hơi kinh ngạc chính là, Đường Chính lại không viết tên của mình lên đây.
- Người ở phía trên đều là con em trẻ tuổi xuất sắc nhất của Đường gia.
- Ngươi chắc chắn chưa?
Diệp Tùy Phong hỏi.
- Chắc chắn.
Đường Chính thấp giọng nói.
Diệp Tùy Phong nhẹ gật đầu, hắn không muốn nói quá nhiều, hiện tại, hắn là ác nhân, cho dù nói cái gì cũng chỉ là hư giả.
- Đã quyết định giết thì giết hết là được.
Hắn đưa tay ra.
Đường Chính hiểu ý, cắn nát ngón tay, run rẩy thân thể, đưa một giọt huyết dịch đến lòng bàn tay Diệp Tùy Phong.
Sau đó, hắn vỗ tay phát ra tiếng.
Trên bàn tiệc Đường gia, mười người trẻ tuổi bỗng nhiên có thể hoạt động, thần sắc bọn hắn sợ hãi, lớn tiếng thở hào hển.
- Cha!
- Gia chủ!
Mấy người Đường Thiếu Khanh nhìn Đường Chính trên đài cao, hoảng loạn hô to.
- Thiếu Khanh, trở về đi, buông bỏ mọi việc, sau đó dẫn theo tộc nhân, từ giờ rời khỏi thành Vân Tiêu, mãi cũng không được quay lại!
Đường Chính chậm rãi nói.
Trên mặt Đường Thiếu Khanh tràn đầy bi thương.
- Cha…
Hắn ta khàn khàn hét lớn.
- Cút!
Đường Chính gầm thét.
Đường Thiếu Khanh không nói gì thêm, hai đầu gối quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh về phía đài cao.
Sau đó hắn ta đứng dậy, mang theo mấy người Đường gia còn lại, không quay đầu lại rời khỏi.
Khi hắn ta vừa bước ra khỏi đấu trường, sau lưng vang lên một âm thanh nổ tung.
Khóe mắt liếc qua nhìn thấy, vị trí lúc đầu của Đường gia đã máu chảy thành sông.
- Thiếu Khanh ca…
Đường Mộng Tiên chần chờ mở miệng nói.
- Trở về!!
Đường Thiếu Khanh gầm nhẹ, không quay đầu lại, sải bước hướng về phía trước.
Lúc này, cả đấu trường chỉ còn lại hai người là Diệp Tùy Phong và Đường Chính.
Diệp Tùy Phong mở bàn tay ra, huyết châu trong lòng bàn tay đã bị khắc lên một ấn ký màu đen.
Đó là một loại nguyền rủa huyết mạch, lấy ý chí Thiên Đạo gia trì, ở thế giới này, không ai có thể giải.
- Nguyền rủa sẽ phát tác sau ba ngày nữa,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền