Chương 105: Bàn Luận Nhân Sinh (2)
- Vậy chúng ta chỉ có thể bắt đầu ra tay từ dưới đất.
Nhưng Hồ Sang rất nhanh đã có ý nghĩ, cùng với Đổng Thiên Cơ, bắt đầu dốc hết toàn lực, bắt đầu nghĩ cách áp dụng bản vẽ thiết kế này ra ngoài đời thật.
Mà người khởi xướng làm cho bọn họ nhức đầu, lúc này đang ở trong phòng tiếp khách, ung dung thưởng thức trà ngon.
- Đại ca, bọn hắn đã tới.
Lúc này, Tùy Vân đi vào.
- Vậy thì để từng người vào đi.
Diệp Tùy Phong nói.
Trong phòng tiếp khách, ba người đang ngồi ở đó chờ đợi Diệp Tùy Phong gọi vào.
Một người chính là Cốc Vạn Tâm, nàng đã tới đây không ít lần, nhìn qua thì thấy tương đối tùy ý, biểu lộ nhẹ nhõm.
Còn có một người là một nam nhân trung niên dáng người hơi mập, mặt trắng không râu, mặc một bộ quần áo cực kỳ lộng lẫy, nhìn rất đẹp mắt.
Hắn ngồi ngay thẳng, trên mặt mang nụ cười tự tin, chính là chủ nhân Túy Mộng Lâu, Phùng Hạ.
Người cuối cùng chính là một lão phụ nhân lớn tuổi.
Lão phụ ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt đục ngầu hình như có chút bất an.
Bà là người sáng tạo Hương Vân Uyển, Hoa bà bà.
- Cốc các chủ, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.
Mấy người chờ một lúc, Phùng Hạ mở miệng nói trước tiên.
- Ngươi chính là khách quen của Túy Mộng Lâu nha, ta nhớ được ngươi đã từng đi cùng với Diệp gia chủ.
Phùng Hạ cười, lôi kéo làm quen với Cốc Vạn Tâm.
- Ừm… Là có chuyện như thế.
Cốc Vạn Tâm dựa vào cái ghế, nói.
- Ha ha, nói như vậy, quan hệ của ngươi và Diệp gia chủ cũng không bình thường!
Cốc Vạn Tâm nhìn hắn, không nói gì.
Phùng Hạ coi là chấp nhận lời nói của Cốc Vạn Tâm, hỏi:
- Vậy ngươi có biết, hôm nay Diệp gia chủ mời chúng ta tới là có chuyện gì không?
Cốc Vạn Tâm không có trả lời, mà đổi một tư thế thoải mái, khẽ cười nói:
- Phùng lão bản, có phải gần đây ngươi không có ở thành Vân Tiêu hay không?
Phùng Hạ ngẩn người, sau đó cười ha ha nói:
- Cốc các chủ thật sự là lợi hại, đến chuyện này mà cũng có thể nhìn ra?
- Không sai, nửa năm trước, ta đúng là đã trở về thành Lâm Giang ở phương nam một chuyến, gần đây mới trở về.
- Thật không ngờ, thành Vân Tiêu lại xảy ra biến hóa lớn như vậy.
Thành Lâm Giang đứng đầu Liên Minh Cửu Thành, vị trí ở phía nam thành.
Nghe nói, trình độ phồn hoa của nó còn muốn vượt qua Túc thành.
Cốc Vạn Tâm nhẹ gật đầu, khẽ cười nói:
- Chuyện đó không sai, nếu như gần đây ngươi ở đây thì chắc chắn sẽ không nói cái chữ “mời” này.
Phùng Hạ khẽ nhíu mày.
- Cốc các chủ, ngươi nói vậy là có ý gì?
Cốc Vạn Tâm không nói, nàng không muốn quá thân thuộc với loại người này.
Phùng Hạ cảm thấy có chút không hiểu thấu, vì sao ánh mắt Cốc Vạn Tâm nhìn mình lại giống như nhìn đồ đần vậy?
Sau một lát, hắn lại đưa ánh mắt về hướng Hoa bà bà.
- Hoa bà bà, là lão hữu, ta phải thiện ý nhắc nhở ngươi một chút.
- Ta nghe nói, Diệp gia chủ lòng hướng thánh thiện, nhân từ tế thế, không thích gặp một ít chuyện bẩn thỉu, đợi lát nữa ngươi phải chú ý ngôn từ của mình một chút.
Phùng Hạ ngoài miệng nhắc nhở, nhưng trong mắt lại đang cười trên nỗi đau của người khác.
Hắn vốn là có chút quan hệ cạnh tranh với Hoa bà bà, nhìn thấy đối thủ có khả năng gặp không may,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền