Chương 572: Không Tốt, Trúng Kế!
Diệp Tùy Phong nói:
- Là một mắt linh lực, trong đó chắc chắn có tồn tại bảo vật cực kỳ lợi hại.
Vừa nói xong, một âm thanh từ phía sau truyền đến.
- Nha, ánh mắt của tiểu sư đệ ngươi cũng không tệ mà.
- Không sai, trong sơn cốc đúng là có một thứ không tầm thường, nhưng hoàn cảnh ác liệt, phải xem các ngươi có dám đi xuống hay không.
Hai bóng người hạ xuống, chính là Triệu Kiền Minh.
Nguyên Đức quay đầu, hừ lạnh một tiếng nói:
- Đã như vậy, vì sao ngươi không đi xuống?
- Chỉ với chút tiểu tâm tư của ngươi còn muốn gạt chúng ta, vẫn còn non lắm!
Hắn lập tức đã nhận ra phép khích tướng của Triệu Kiền Minh.
Nhưng Triệu Kiền Minh cũng không có thất vọng, cười nói:
- Ta không đi xuống vì Bách Xuyên sư huynh đang tu hành ở trong đó.
- Không phải vừa rồi ngươi rất không quan tâm hắn à? Sao bây giờ lại sợ rồi?
Nguyên Đức cắn răng, đối mặt với câu nói này, hắn thật đúng là không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng Diệp Tùy Phong ở bên cạnh, đứng dậy.
- Đã có cơ duyên thì không có lý do buông tha.
- Nguyên Sư huynh, đi, yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.
Đỉnh Cầu Nguyện chính là ở phía dưới, hắn không muốn cãi cọ với Triệu Kiền Minh này nữa, không có ý nghĩa gì.
Triệu Kiền Minh nghe thấy Diệp Tùy Phong nói vậy, nhíu mày, cười nói:
- Nguyên Đức, ngươi thật sự càng sống càng uổng, ngay cả vị tiểu sư đệ này còn có đảm lược hơn ngươi.
Đối mặt với loại khiêu khích này, Nguyên Đức cũng nhịn không được.
- Đi thì đi!
- Ta cũng không tin hắn có thể ăn sống nuốt tươi ta!
Nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đi xuống chân núi.
Diệp Tùy Phong lắc đầu, cũng đi theo.
Thấy vậy, trên mặt Triệu Kiền Minh lộ ra nụ cười âm mưu được như ý.
- Thật sự cho rằng trong chỉ có Bách Xuyên sư huynh à?
- Ha ha, nữ tử kia rất biết hạ sát thủ.
……..
Sơn cốc cũng không sâu, không bao lâu hai người Diệp Tùy Phong và Nguyên Đức đã đi tới giữa sườn núi.
Linh khí ở đây càng thêm cuồng bạo, giống như một tấm bình phong thiên nhiên.
Lại tiến lên một bước thì có thể chân chính bước vào mảnh chưa biết này.
Nhưng đúng lúc này, Nguyên Đức chợt dừng bước.
- Diệp sư đệ, ngươi trước lưu ở lại nơi này đi, ta đi phía trước dò đường.
- Nếu thật sự gặp Bách Xuyên sư huynh, chắc chắn sẽ phải gánh chịu nỗi khổ da thịt, ngươi không cần đi theo ta cùng nhau bị tội.
Hắn đây là không muốn mình liên lụy Diệp Tùy Phong.
Diệp Tùy Phong bĩu môi nói:
- Thật ra ngươi không nên dễ dàng bị Triệu Kiền Minh khích tướng như vậy, hắn rõ ràng cố ý muốn để cho chúng ta xuống đó.
Hắn cảm thấy Nguyên Đức hơi có vẻ trẻ con non một chút.
Nhưng trên mặt của Nguyên Đức lại nở một nụ cười.
- Nếu ta thật sự bởi vì hai ba câu nói của hắn mà loạn tâm tư thì sẽ không được sư tôn thu làm đệ tử thân truyền.
- Sở dĩ ta xuống đây vì nguyện vọng của ta mấy ngày trước, vừa rồi đã nhắc nhở ta.
- Tâm nguyện của ta chính là ở trong sơn cốc này.
Diệp Tùy Phong giật mình, thì ra là như vậy.
Khó trách Nguyên Đức vừa rồi bắt đầu cảnh giác, bỗng nhiên lại bị chọc giận.
Đều không phải là đèn đã cạn dầu.
- Này, Nguyên Đức sư đệ!
Lúc này, âm thanh của Triệu Kiền Minh lại từ phía sau lưng truyền đến.
- Sao ngươi lại dừng lại ở đây?
- Nếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền