Chương 62: Người Trẻ Tuổi Nha, Có Một Trái Tim Bồng Bột, Cũng Tốt
Các nàng không thể làm như vậy.
Muốn trách thì trách các nàng bình thường quá che chở cho Vệ Nguyên, hắn căn bản không biết thế giới ngoài hiểm ác đến cỡ nào.
Hai người ngoài Chấp Pháp đường, lo lắng chờ đợi hơn nửa canh giờ.
Lúc này, một bóng người mập mạp từ trong Chấp Pháp đường đi ra.
Chính là Đậu Hoa!
Giang Phỉ thấy thế, vội vàng bước nhanh về phía trước, gấp giọng nói:
- Đậu công tử, đều là chúng ta không đúng, cầu ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho Vệ Nguyên!
- Nếu ngài nhìn chúng ta không vừa mắt, bây giờ chúng ta sẽ lăn ra khỏi Diệp gia, cũng không tiếp tục bước vào thành Vân Tiêu nửa bước!
- Đậu công tử, cầu xin ngươi…
Giang Phỉ nói xong, bỗng nhiên cảm giác bên cạnh có người đang kéo tay áo của nàng.
Quay đầu nhìn lại, chính là Hồ Văn.
Nàng đang dùng vẻ mặt quái dị nhìn chằm chằm vào Đậu Hoa.
Giang Phỉ khẽ nhíu mày, cũng nhìn sang.
Lập tức, vẻ mặt ngây ra như phỗng.
Chỉ thấy Đậu Hoa lúc đầu tròn trịa, bây giờ gương mặt đều sắp biến thành một quả cầu, sưng phù lên.
Con mắt của hắn đỏ hồng, rõ ràng là khóc rất nhiều, hơn nữa còn có nước mũi treo ở trên môi.
Trên mặt có một dấu bàn tay to lớn, có thể thấy rõ ràng.
Giang Phỉ ngơ ngác.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Trong lúc các nàng đang ngây người, Đậu Hoa lại há to miệng, phun ra một câu “thật xin lỗi”, sau đó vuốt mắt, xoay người chạy đi.
Hai người trực tiếp choáng váng.
- Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Lúc này, có hai người từ Chấp Pháp đường trong đi ra.
Một người là Vệ Nguyên, sau lưng hắn là một người trung niên uy nghiêm cực kỳ.
Giang Phỉ vội vàng tiến lên, lôi kéo Vệ Nguyên trái xem phải xem, lo lắng hỏi thăm:
- Ngươi không sao chứ?
- Đương nhiên là không sao, ta đã nói rồi, chuyện này vốn chính là ta chiếm lý.
Vệ Nguyên cười hì hì trả lời.
Ánh mắt Giang Phỉ phức tạp nhìn hắn, bỗng nhiên quất một bàn tay lên mặt của hắn.
- Ngươi biết ngươi gây ra họa lớn thế nào không? Ngươi biết chúng ta lo lắng cho ngươi thế nào không?
- Xem sau này ngươi có còn dám hành sự lỗ mãng nữa không, ta chỉ có một mình ngươi thôi!
Vệ Nguyên bụm mặt, nhìn Giang Phỉ tức giận, thấp giọng nói:
- Phỉ tỷ, ta biết sai rồi.
- Ta chính là quá nuông chiều ngươi!
Giang Phỉ vẫn như cũ giận không kềm được.
- Người trẻ tuổi nha, có một trái tim bồng bột, cũng tốt.
Bỗng nhiên, người trung niên sau lưng Vệ Nguyên nói chuyện.
Giang Phỉ nhìn hắn một chút, thở dài:
- Trái tim bồng bột, thường thường đều là chìa khoá tử vong.
- Nếu hắn còn như vậy, sớm muộn cũng sẽ mất mạng.
Người trung niên không nói gì, chỉ khẽ vuốt ve sợi râu, khẽ mỉm cười.
- Xin hỏi ngài là?
Giang Phỉ chắp tay nói.
- Ta chính là người chấp pháp thẩm phán Vệ Nguyên lần này.
Người trung niên nói.
Giang Phỉ kinh ngạc, vội vàng nói:
- Vô cùng cám ơn ngài đã chiếu cố.
- Chỉ có điều…
- Đậu Hoa kia có thân phận lớn, nghe nói có quan hệ rất sâu với Nhị lão gia trong gia tộc, ngài nhất định phải chú ý!
Người trung niên ngẩn người, bỗng nhiên cười ha ha.
- Ta chỉ làm việc theo lẽ công bằng, chưa nói tới chiếu cố.
- Mặt khác… Ta chính là nhị lão gia Diệp gia trong miệng ngươi.
Giang Phỉ:
- ( ⊙ o ⊙ )
………….
Diệp gia mấy ngày nay, xảy ra hai chuyện lớn.
Chuyện thứ nhất, là do Vệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền