Chương 1892 : Hoàng Phủ Huyết Binh.
Nàng phải một tên Vu Nhai phế nhân thì có tác dụng cái rắm? Dùng để trang trí sao?
- Ở dưới tình huống ta hoàn toàn chiếm hết ưu thế, tại sao ta phải nói điều kiện với nàng. Ta tất nhiên phải dùng tới công phu sư tử ngoạm.
Huyền Thiên Chân Thần đặc biệt nói trắng ra. Đúng vậy, hiện tại chiến trường nằm trong tỉnh Hoàng Vực của đế quốc Huyền Binh. Phe hắn có Thần Hoàng, hoàn toàn có thể giết chết Vu Nhai. Ma Thiên Chân Thần lại hắn giữ chân. Hắn làm sao không nói?
Cho dù Ma Thiên Chân Thần muốn đánh tới cá chết lưới rách, hắn cũng không sợ. Cùng lắm phía bên hắn tổn thất một Thần Hoàng. Lại nói, hiện tại Vu Nhai so với Thần Hoàng lại có giá trị hơn nhiều.
Hơn nữa, Ma Thiên Nhất Kiếm thật sự có thể giết chết Hoa Nộ Hải sao?
Thật nực cười. Nếu như Huyền Binh Đế Đô thật sự dễ phá hủy như vậy, Thần Hoàng cũng thật sự dễ dàng giết chết như vậy, vì sao Kinh Thiên Chân Thần không điên cuồng đánh tới nơi này? Huyền Binh Đế Đô nhất định bố trí vô số phòng ngự, cũng tích lũy suốt mấy nghìn năm.
- Động thủ đi. Đừng đứng ngây người ra đó làm gì.
Huyền Thiên Chân Thần nói xong lại nhìn về phía Hoa Nộ Hải quát.
Thật ra Hoa Nộ Hải cũng có chút sợ hãi. Hắn không muốn chết. Vừa rồi, Huyền Thiên Chân Thần nói muốn hi sinh tính mạng của một Thần Hoàng. Hắn là Thần Hoàng duy nhất ở đây, dĩ nhiên kẻ hi sinh chính là hắn. Đương nhiên, hắn không lập tức ra tay cũng bởi vì hai Đại Chân dường như có ý định thương lượng điều kiện. Bởi vậy hắn vẫn đứng yên đó. Nhưng bây giờ hắn biết mình không ra tay không được.
- Hoa Nộ Hải, ngươi tránh ra. Kiếm của ta muốn được uống máu.
Đúng lúc Hoa Nộ Hải nắm tay lại, chuẩn bị cho Huyền Điển Thần Trận của Vu Nhai một trảo, chợt có một giọng nói thâm trầm xuất hiện ở phía sau lưng hắn. Trong chớp mắt, tất cả mọi người ở đó đều theo bản năng rùng mình một cái. Một mùi máu đột nhiên tràn ngập trong không trung. Gần như toàn bộ tỉnh Hoàng Vực đều bị nhuộm thành màu máu. Trong đó bao gồm cả Vu Nhai.
Trong đầu mọi người xuất hiện bốn chữ... Huyết Binh tổ vương!
Trong lòng Vu Nhai thầm than khổ. Hai Thần Hoàng, hiện tại hắn nên làm thế nào? Sợ rằng ngoại trừ trốn ở bên trong Huyền Binh Điển ra, hắn không có biện pháp nào khác. Cùng lắm là Huyền Binh Điển bị mang đi, sau đó vận khí đủ tốt đế quốc Huyền Binh đập không ra Huyền Binh Điển dưới hình thức cục gạch. Tiếp đó, mình ở bên trong tu luyện tới khi đạt được Thần Hoàng, hoặc chờ đợi Độc Cô gia tới cứu viện. Hình như thật sự chỉ có thể như vậy?
- Vu Nhai...
Thủy Tinh đứng ở bên cạnh Vu Nhai, khẽ kêu lên.
- Không có chuyện gì. Chúng ta không chết được.
Vu Nhai nhẹ nhàng nói.
Trong lòng hắn lại than khổ. Hắn cũng muốn cho nữ nhân trước mặt sự hi vọng. Đó là trách nhiệm. Để cho nữ nhân của mình biết nàng còn có chỗ dựa.
Nói xong, hắn nhẹ nhàng cầm tay nàng. Tay hắn đầy máu, nắm bàn tay Thủy Tinh cũng dính máu, dường như muốn dính hai người bọn họ lại với nhau. Bàn tay kia của hắn lại nắm thật chặt Thôn Thiên Thần Kiếm. Không biết có phải là một cách nắm tay khác hay không?
Đúng vậy. Trong đầu Vu Nhai xuất hiện suy nghĩ quỷ dị, muốn nắm tay Thôn Thiên Kiếm Linh...
Không biết vì sao, lúc suy nghĩ quỷ dị này đột nhiên xuất hiện, hắn dường như nắm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền