Chương 1917 : Không Thích Sao?
Thất hoàng tử nhìn Vu Nhai nói.
- Thất hoàng tử Huyền Binh? Độc Cô gia chủ, ngài làm vậy là có ý gì?
Nguyệt Lâm Sa quay sang nhìn về phía Độc Cô Chiến Huyền.
- Vậy hãy hỏi Thất hoàng tử điện hạ thử xem.
Độc Cô Chiến Huyền quay đầu lại thản nhiên liếc mắt nhìn Thất hoàng tử một cái nói.
- Rất đơn giản. Ta muốn đế vị Huyền Binh Đại Đế. Hiện nay đối với chuyện đế quốc Huyền Binh đã liên thủ với dân Cổ Duệ mà nói, vị trí này không thể nào là của ta. Thậm chí có thể không lâu nữa ta sẽ bị nhị ca ta giết chết...
Thất hoàng tử nhìn ba thủ lĩnh của ba thế lực lớn đang có mặt ở đây, nói:
- Ta muốn trở thành Huyền Binh Đại Đế, như vậy chỉ có thể đứng ở phía bên các ngươi.
Hội trường lại trầm mặc. Nói thật ra, thời điểm Thất hoàng tử xuất hiện, gần như tất cả mọi người đã đoán được ý đồ của hắn. Chỉ là trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận được.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Nguyệt Lâm Sa mới nói:
- Ngươi có thể cung cấp cho chúng ta sự trợ giúp gì?
- Ở thời điểm mấu chốt giết chết Huyền Binh Đại Đế hiện tại...
Thất hoàng tử ngẩng đầu, trong mắt lộ vẻ điên cuồng.
...
Đêm đã khuya, gió Âm Mộc Thành gió mang cho cảm giác mát mẻ, khiến Nguyệt Lâm Sa có hơi men say giật mình. Một cơn gió ấm áp đột nhiên bao trùm lấy phía sau lưng nàng. Một nhân ảnh chậm rãi đi tới, đứng bên cạnh nàng.
- Tại sao muộn vậy còn không đi ngủ. Mấy ngày nay chắc hẳn đã mệt chết đi rồi hả?
Nơi này là lối đi nhỏ bắc qua không trung thông với lầu gác Trầm Mộc Các, do các ván gỗ kiên cố nhất ghép thành. Lối đi nhỏ này treo trên bầu trời nối liền giữa hai lầu các, mang theo mùi gỗ thoang thoảng. Ngày hôm nay trắng rất sáng. Ánh trăng chiếm lên toàn bộ Trầm Mộc Các. Lầu các ở dưới ánh sáng của ma pháp đăng linh tinh càng sáng hơn so với ánh trăng, lại dường như được ánh trăng làm đẹp, giống như từng tròng mắt có thần sáng lấp lánh.
Buổi đàm phát đã kết lúc vào lúc chạng vạng tối. Hơn nữa Thất hoàng tử đã cùng khắp nơi thế lực đạt được sự nhất trí cơ bản. Buổi chiều gia chủ Mạc Luân Tạp Đế tất nhiên là thiết yến khoản đãi. Rượu ắt không thể thiếu. Chỉ là hiện tại đã kết thúc. Phần lớn mọi người đều đi về nghỉ ngơi.
Nguyệt Lâm Sa lại không buồn ngủ, một mình đi tới lối đi treo giữa trời, lẳng lặng hứng gió, suy nghĩ chuyện gì đó.
- Ngủ không được. Tương lai không thể nhìn thấy rõ thật sự khiến người ta rất sợ hãi...
Nguyệt Lâm Sa nghe ra được người vừa tới là Vu Nhai. Nàng không quay đầu lại, nói. Giọng nói của nàng yếu ớt, hoàn toàn không có chút khí chất của nữ đại đế hoặc là ma nữ công chúa trước đây. Nàng hiện tại chỉ là một tiểu nữ nhân hi vọng có một bờ vai có thể dựa vào.
- Hối hận sao?
Vu Nhai nhàn nhạt hỏi.
- Có chút. Nhưng nghĩ tới ba từ người một nhà mà chàng đã nói, dù thế nào ta cũng phải ra chút lực cho cái nhà này của chúng ta chứ?
Nguyệt Lâm Sa biết ý của Vu Nhai muốn nói gì. Chính là sau khi lên làm nữ đại đế có hối hận hay không. Nàng lại nói:
- Chỉ là cái chúng ta gọi là người một nhà này lại chỉ có thể ở trên vị trí của mình đấu đá với nhau. Căn bản cũng không có cảm giác người một nhà gì cả.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền