Chương 71 : Cự Môn Doanh
Không biết hôm nay là ngày thứ mấy? Vu Nhai bộ dạng giống như dã nhân, tóc tai bù xù không ngừng qua lại bên trong rừng rậm. Phía sau vẫn có vô số U Linh Thú đuổi theo.
Đâm đâm đâm, ba kiếm. Lúc này chém ra ba kiếm, hắn đã có thể tiêu diệt U Linh Thú. Đồng thời Phong Tung Bộ và kiếm pháp của Kiếm Linh mặt đen kia cũng có sự tiến bộ nhảy vọt.
Mặc dù trong tình trạng không dung hợp với Kiếm Linh mặt đen, hắn vẫn có thể thuận buồm xuôi gió. Chí ít thoạt nhìn hắn không giống như người mới học.
Nhiều ngày như vậy, Kiếm Linh mặt đen tổng cộng ra tay ba lần. Mỗi lần đều vào lúc hắn đối mặt với sự sống và cái chết mới ra tay. Cũng chỉ có khi đó Vu Nhai mới có thể học và dung hợp kiếm pháp. Mỗi lần mệt tới mức nửa chết nửa sống còn phải cố gắng dung hợp, cố gắng ghi nhớ.
Hiện tại hắn càng lúc càng giống thợ săn nấp trong bóng tối, âm u, quỷ dị!
Mười con U Linh Thú chết vào dưới kiếm của Vu Nhai. A... Hắn cầm trong tay mười viên U Linh Thú Châu, trực tiếp ném vào trong miệng.
Răng rắc răng rắc...
Vu Nhai giống như cương thi vậy, trực tiếp nuốt U Linh Thú Châu nuốt xuống. Đây chính là thức ăn của hắn trong vòng mấy ngày qua. Số thịt gấu hắn mang theo lúc trước đã sớm ăn hết từ lâu. Vu Nhai cảm thấy sau này hắn muốn tẩu hỏa nhập ma cũng khó. Không biết sau này khi hắn thấy U Linh Thú Châu có thể cảm thấy buồn nôn hay không!
- Chủ nhân, ký hiệu, tìm được ký hiệu đánh dấu rồi.
Đột nhiên, Phong Doanh kinh ngạc kêu lên. Vu Nhai trợn trừng mắt, vọt về phía Phong Doanh vừa chỉ. Trên một thân cây màu đen đang có khắc một ký hiệu do hắn vẽ ra. Lệ rơi đầy mặt, Vu Nhai ngửa mặt lên trời hét lên vài tiếng, khiến đám U Linh Thú phía sau kinh sợ dừng lại.
- Đi...
Lúc này Vu Nhai làm sao còn tâm trạng để ý tới đám U Linh Thú nữa. Hắn trực tiếp tìm các ký hiệu đánh dấu xông ra ngoài. Hắc ám dần dần tụt lại phía sau hắn. Màu đen dần dần biến thành màu xanh sẫm. Sương mù màu đen dần dần phai nhạt.
Vu Nhai không có lòng dạ nào thưởng thức. Hắn giống như mũi tên muốn lao về nhà. Đúng vào lúc này, thân hình hắn đột nhiên lóe lên, đến trước một thân cây.
Đột nhiên có tiếng xào xạc vang lên, phía trước có người.
- Vào đi thôi. Ba tháng sau nếu như còn chưa chết, tội lỗi của các ngươi có thể được miễn!
Trong sương mù truyền đến giọng nói nam nhân. Trong lòng Vu Nhai thoáng động. Hắn biết xử phạt tàn khốc này cũng không phải không có nguyên nhân. Một lát sau, có hai người đi đến. Bọn họ nói chuyện tràn ngập tự tin, nói về chuyện ba tháng sau ra ngoài sẽ làm gì.
Vu Nhai lắc đầu không tiếp tục để ý đến bọn họ nữa. Ba tháng, chỉ riêng thức ăn trên người bọn họ cũng không đủ. Số thức ăn đó tuyệt đối chỉ đủ cho ba ngày. Trừ khi bọn họ liều chết đứng ở phía ngoài rìa của rừng rậm gặm rễ cây. Nhưng bọn họ sẽ đứng ở phía ngoài sao? Ba tháng, ai sẽ ở chỗ này ba tháng được. Có lẽ có, nhưng sau khi ra ngoài, người cũng sẽ điên mất. Hình phạt này quá tàn khốc.
Sự sống chết của hai người kia không có liên quan gì tới hắn. Hắn chờ cho binh sĩ phía ngoài rời đi, mới theo sát chạy ra ngoài. Màu xanh bỗng nhiên hiện ra, trải rộng, gần như khiến hai mắt hắn muốn mù. Hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền