ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Triệu Hoán Thần Binh

Chương 77. Mượn Kiếm Huynh

Chương 77 : Mượn Kiếm Huynh

Mình sẽ lập tức tiến vào hàng Tướng Binh Sư!

- Dã nhân, ngươi muốn đại tiện sao?

Thái ca châm chọc nói. Sau đó hắn cũng không để ý nhiều, trực tiếp ra tay, vung búa đập xuống. Nhưng đột nhiên hắn cảm giác mình giống như đập xuống mặt đệm bông vậy, dù thế nào cũng không làm gì được. Cả người hắn bắn ra, ngã bay ngược ra ngoài.

- Cự Môn Doanh không phải lấy sức lực làm đầu sao? Ngươi chỉ có chút lực như vậy sao?

Trong lòng Vu Nhai vô cùng trấn tĩnh.

Thái ca ngẩn người, không biết vừa rồi đã có chuyện gì xảy ra. Nhưng hắn không quan tâm được nhiều như vậy, lại đập tới.

Vu Nhai đã cảm nhận được lợi ích của loại lấy nhu thắng cương này, bắt đầu tập luyện...

Mấy phút sau, Thái ca ngã trên mặt đất cũng không bò dậy nổi nữa.

Hai phe địch và ta đều há hốc miệng. Bọn họ đều chấn động không gì có thể sánh bằng.

Vu Nhai với hai tay không, nắm đấm giống như nắm bông không ngờ bẻ gãy nghiền nát Thái ca với thực lực Tướng Binh Sư trung đoạn khiến hắn không còn sức đánh trả.

Bực bội, quá bực bội. Thái ca tâm cao khí ngạo bị nghẹn tới mức muốn nổ tung. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy. Thần cũng không thể nói cho hắn biết, bởi vì thần cũng không biết gia hỏa Vu Nhai này xuyên qua tới đây.

- Đi tìm chết đi! Đi tìm chết đi! Đi tìm chết đi!

Ầm!

Dùng hết chút lực lượng cuối cùng, Thái ca lại xông qua. Chỉ có điều bây giờ cho dù không cần tới quyền pháp giống như nệm bông, gia hỏa này cũng không được nữa rồi.

Hai chân Vu Nhai đá bay hai búa của hắn, một quyền đánh hắn bay trở lại. Bụi bay lên mù mịt, sau đó dần dần lắng xuống!

- Cút đi. Sau đó nếu còn dám bước vào tổ Kỳ Binh một bước, sẽ không đơn giản như vậy đâu!

Thái ca và đám thủ hạ liếc mắt nhìn nhau. Thái ca mang theo tâm linh bị tổn thương nghiêm trọng, không còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại. Thậm chí cũng quên ném lại một câu nguyền rủa, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Các binh sĩ trong tổ Kỳ Binh lập tức hoan hô. Tâm tình bị đè nén quá lâu, giờ phút này đã hoàn toàn bạo phát. Bọn họ điên cuồng vọt tới, ôm lấy Vu Nhai ném lên trời.

Giờ phút này bọn họ đã hoàn toàn tiếp nhận Vu Nhai. Có trời mới nhớ hắn lúc mới tới thế nào. Có trời mới nhớ hắn đã mất tích bao nhiêu ngày.

Huyết Lệnh ngơ ngác nhìn Vu Nhai, trên mặt thoáng lộ ra một nụ cười mỉm. Xem ra mùa xuân của tổ Kỳ Binh thật sự tới rồi.

Lữ Nham cũng đứng ngẩn người. Chỉ có điều hắn đang suy ngẫm về quyền pháp vừa rồi của Vu Nhai.

Sắc mặt Tiễn Linh có phần cổ quái. Nàng cúi đầu nhìn bộ ngực lớn của mình một chút. Nàng đè xuống, quả thực vô cùng đàn hồi, tự động khôi phục. Đột nhiên khóe miệng cong lên một chút, động tới vết thương, lại trừng mắt nhìn Vu Nhai đang bị ném bầu trời, không biết suy nghĩ gì.

Răng Lớn ở một bên cười ha hả.

Sắc mặt Liệp Thủ lại kinh ngạc không hiểu. Mình thua, gia hỏa kia lại thắng. Gia hỏa kia sao có thể thắng được. Đáng lẽ hắn phải chết ở dưới hai búa này. Đáng lẽ hắn phải bị đập thành thịt vụn. Người thắng chắc hẳn là mình mới đúng. Ngọn lửa đố kỵ thiêu đốt ở trong lòng hắn. Ánh mắt hắn lại rơi vào trên người Thủy Tinh, lửa trong lòng lại càng bốc lên cao. Thủy Tinh trước sau cũng không liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, không quan tâm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip