Chương 82 : Kiếm Linh U Hoang
Vu Nhai quả thực không biết phải giải thích thế nào. Thật ra hiện tại hắn còn kinh hãi hơn bất kỳ người nào khác. Hắn đương nhiên không có phương pháp rèn kiếm gì cả. Phương pháp kia là do Kiếm Linh mặt đen cung cấp.
Đúng vậy, Kiếm Linh mặt đen đột nhiên tỉnh lại. Hắn tỉnh ngay khi người lùn chuẩn bị đập búa xuống, đồng thời hắn cũng nói Vu Nhai bảo người lùn dừng tay lại. Mà lần tỉnh táo này không giống như mấy lần trước chỉ biết vung kiếm, mà có thể nói là hoàn toàn tỉnh táo.
- Kiếm Linh tiền bối, xin hỏi ngài xưng hô như thế nào?
Trong lúc nói chuyện với người lùn, Vu Nhai đồng thời giao lưu với Kiếm Linh mặt đen.
- U Hoang!
Kiếm Linh mặt đen vẫn rất cao ngạo. Kiếm Linh cũng không bởi vì chủ nhân đột nhiên biến thành người khác mà cảm thấy không ổn. Mặt hắn không đổi sắc, dường như tất cả đều là ý trời, tất cả đều có thể tiếp nhận. Hắn nói với giọng trầm thấp:
- Nếu ngươi muốn phương pháp giết người của ta, vậy cần phải có thanh kiếm của ta. Một thanh kiếm có thể khiến ta giết người. Đừng xem thường kiếm của ta. Lúc này, nếu như không nhận được kiếm giết người ta cần, ta sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại. Ngươi cũng vĩnh viễn không đạt được cảnh giới giết người cao nhất!
- Ách, U Hoang tiền bối ngài có thể lại ngủ say sao?
Vu Nhai đang vui mừng chợt phục hồi tinh thần.
- Thân kiếm nổ nát, thần thương hồn thương. Ta làm sao có thể tỉnh lại được. Ai, muốn ta hoàn toàn tỉnh táo, mời giết người!
U Hoang tịch mịch thở dài. Dần dần hắn lại trở nên yên lặng.
- Tiền bối, U Hoang tiền bối!
- Ta đã đợi ngươi rất lâu...
Khóe miệng Vu Nhai giật giật vài cái. Nhanh như vậy lại rơi vào tình trạng hỗn loạn, thực sự không thể nói được gì nữa.
Vu Nhai lắc đầu. Kiếm hình và phương pháp rèn kiếm mà vừa rồi hắn cung cấp, không quan tâm thế nào, nhất định phải rèn ra được. Nếu không chỉ sợ hắn thật sự không tỉnh lại. Có trời biết vị Kiếm Linh điên cuồng này còn cất giấu bao nhiêu kỹ xảo giết người nữa. Mình phải học, phải học được tất cả.
- Cái gì, làm theo ngươi nói sao? Rốt cuộc ngươi là thợ rèn hay ta là thợ rèn?
- Rất xin lỗi, mời cho ngươi phục vụ khách!
- Phục vụ em gái ngươi thì có. Lão tử không làm. Ta cũng không chế tạo phế phẩm. Nếu ngươi không phải là thợ rèn tông sư, thậm chí ngay cả thợ rèn cũng không phải, có tư cách gì đề nghị ta. Đi nhanh một chút. Lập tức đi cho ta!
- Được, mời đưa tất cả tinh sắt Ô Huyền cho ta!
- A...
Người lùn Khắc Lạp Ngạo đột nhiên không còn kiêu ngạo nữa. Sau khi trầm mặc rất lâu, rốt cục hắn vẫn phải để Vu Nhai cung cấp cho hắn quy cách và chế tạo phương pháp kiếm hắn cần làm. Sau khi xem xong hắn lại bạo phát.
- Đây là kiếm. Con mẹ nó, lão tử sẽ không... Ngươi thật sự tin chắc làm như vậy sẽ được sao? Ngươi tin chắc... Ta nói cho ngươi biết. Ta… ta… con mẹ nó ta sẽ không rèn. Chờ một chút, lão tử tìm cha lão tử ra!
Lão tử tìm cha lão tử... Con mẹ nó, rốt cuộc có bao nhiêu lão tử?
Rất nhiều lời mắng chửi muốn thốt ra, nhưng bởi vì sự tồn tại của tinh sắt Ô Huyền, chúng đã được dừng lại. Người lùn Khắc Lạp Ngạo đáng thương, hơn nữa hắn còn không rèn được. Đây mới là điều bi kịch nhất. Hắn vọt vào buồng trong.
Rất nhanh một gia hỏa giống như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền