Chương 97 : Ép Khô Tiểu Tử Này
Xin lỗi. Coi như ta chưa có hỏi!
Vu Nhai rất mẫn cảm, nhanh chóng nhận ra tâm tình nàng chấn động. Hắn vội vàng chữa cháy, nói
- Cũng không có gì. Mắt ta quả thực không nhìn thấy. Cái mặt nạ này là món bảo vật, có thể giúp ta nhìn thấy được mọi thứ.
Thủy Tinh cố gắng nở nụ cười. Nụ cười rất gượng gạo. Con người bao giờ cũng phải cố gắng nhìn thẳng vào chỗ thiếu sót của mình. Nàng đã quen với điều này. Chỉ có điều nàng không biết, nụ cười như thế ở trong mắt Vu Nhai lại gượng gạo tới mức nào, thê thảm giống như máu chảy đầm đìa vậy.
Trong lúc nhất thời Vu Nhai cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Hắn tiện tay sờ sờ một chút.
A, hóa ra là cái vòng tay màu trắng này còn ở trong túi quần. Hắn không chút suy nghĩ đưa ra nói:
- Tặng cho nàng!
Thủy Tinh ngẩn người, đưa tay ra, rồi lại thu về, hỏi:
- Tại sao lại muốn đưa cho ta?
- Giữa chiến hữu với nhau, tặng chút đồ cũng cần phải có lý do sao?
Vu Nhai thật sự không biết nên nói cái gì cho phải. Đây chỉ là do hắn tâm huyết dâng trào, cảm thấy lúc này hẳn phải nên an ủi Thủy Tinh một chút. Nhưng hắn căn bản không dự đoán được nàng lại hỏi vậy, chỉ có thể nói loạn.
- Phụt...
Thủy Tinh nhận lấy vòng ánh sáng này, cười một cách thật lòng. Đột nhiên nàng cảm thấy gia hỏa này rất ngây ngô. Nàng nói:
- Vậy ta cũng không khách khí nữa. Hình như cái vòng này là do ngươi chiến đấu hăng hái kịch liệt mới có được. Thật vinh hạnh cho người nào làm chiến hữu của ngươi... A, ngươi bị thương sao?
- A, không có việc gì. Vừa rồi chỉ là mấy tên tiểu tặc mà thôi, có phần động vào vết thương!
- Ta giúp quấn băng giúp ngươi!
Thủy Tinh cũng không để ý, tưởng rằng đó là đám người muốn tới khiêu chiến. Nàng lấy Huyền Binh của nàng ra, chữa trị cho Vu Nhai, sau đó lại giúp hắn băng vết thương một lần nữa. Động tác của nàng không thể nói rõ là ôn nhu tới mức nào, so với lúc hắn vừa bị thương trở về đơn giản là khác một trời một vực.
Thật không biết rốt cuộc lúc trước nàng đã hiểu lầm mình chuyện gì?
Đêm đã khuya, Vu Nhai cùng Thủy Tinh trở lại thôn nhỏ kỳ binh. Sự náo nhiệt đã qua. Lúc này, trong thôn có vẻ yên tĩnh. Vu Nhai từ biệt Thủy Tinh, đi về phía căn nhà nhỏ trong vườn quả.
Thủy Tinh từ phía xa nhìn theo hắn, trong lòng thật ra còn có khúc mắc rất phức tạp không mở ra được.
Hắn quả thực không biết mình là đại tiểu thư nghiệp đoàn võ học. Nhưng trước đó, tại sao hắn ở trong phòng lại phát hiện ra được hành tung của nàng. Theo lý thuyết, hắn không có khả năng làm được điều này.Còn nữa, lần trước khi ở Lạc Tinh Thạch, hắn làm sao lại phát hiện ra mình? Lẽ nào tất cả chỉ là trùng khớp?
Ai, mình lại bị hắn nhìn một lần nữa, còn thiếu chút nữa bị hắn...
Chạm vào chiếc vòng ánh sáng kia, Thủy Tinh đột nhiên phát hiện nàng ngoại trừ phát triển nghiệp đoàn võ học ra, hình như lại có thêm chút phiền não. Đương nhiên, nàng cũng có thêm một mục tiêu... Ép khô võ kỹ của tiểu tử này!
Dứt bỏ phiền não này, Thủy Tinh nghĩ tới mục tiêu này, hình như rất thú vị!
Vu Nhai cũng không biết hắn lại bị nữ nhân theo dõi. Lại có một nữ nhân muốn đào ra bí mật của hắn. Lúc này hắn có phiền não riêng của mình.
Rốt cuộc ai mới là sát thủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền