Chương 105 : Tiên tử mù chữ
Đầu óc Lý Mộc Dương xoay chuyển thật nhanh, mỉm cười cất kỹ quả cầu oán linh rồi đứng lên.
“Lời này quả thực là ngụy biện, một cuộc tranh cãi giữa hai vị hiền triết đã khuất khi du lịch ở Hạo Lương.”
“Trang Tử và Huệ Tử du lịch ở Hạo Lương. Trang Tử nói: “Cá bơi lội thong dong, đó là niềm vui của cá.”
Huệ Tử nói: “Nhữ không phải cá, làm sao biết niềm vui của cá?”
Lý Mộc Dương đọc lại đoạn văn đã học trong sách giáo khoa cấp hai cho Long Thần tiên tử nghe.
Khi nghe xong đoạn văn này, Long Thần tiên tử hơi ngẩn ra.
Sau đó vị Long Thần tiên tử lạnh lùng xa cách này đột nhiên thốt một tiếng, bật cười.
“... Hai vị triết học, một người siêu phàm thoát tục, không câu nệ ngoại vật, một người tìm kiếm sự thật, biện luận giảo hoạt, thực sự thú vị.”
Long Thần tiên tử vốn luôn xa cách lãnh đạm, lúc này lại mỉm cười.
Dù không thể nhìn thấy nụ cười của nàng trong sương mù, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng và dáng vẻ hớn hở của nàng, cũng khiến người ta có cảm giác kinh diễm ‘Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh’ ().
(
) Câu thơ này được lấy trong bài thơ ‘Trường hận ca’ nổi tiếng của Bạch Cư Dị kể về mối tình giữa Đường Huyền Tông và Dương Quý phi.
Khoảnh khắc nàng mỉm cười, dường như toàn bộ sương mù ở thành Lạc Dương đều trở nên sáng sủa.
Lý Mộc Dương trừng mắt nhìn, suýt chút hoài nghi mình còn chưa tỉnh ngủ.
Long Thần tiên tử, người lúc trước hắn tìm đủ mọi cách để bắt chuyện nhưng vẫn không phản hồi, lần này lại mỉm cười?
Nhưng trong lời nói này có chút hài hước nào sao… Hắn không hiểu nổi.
Lý Mộc Dương không hiểu được tiếng cười của vị tiên tử này.
Nhưng Long Thần tiên tử lại tò mò nói: “Hai vị hiền triết này thú vị như thế, không tầm thường, nhưng ta chưa từng nghe đến tên của họ… Còn có những câu chuyện khác của họ sao?”
Lý Mộc Dương suy nghĩ một lát.
Bây giờ là cuối thời Đông Hán, Trang Tử và Huệ Tử ở thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, nhưng Long Thần tiên tử lại chưa từng nghe nói đến hai người này… Khá lắm! Long Thần tiên tử này là người mù chữ!
Thế mà ngay cả Trang Tử tiếng tăm lừng lẫy cũng không biết!
Nhưng mù chữ cũng không sao, những thứ Lý Mộc Dương biết cũng không nhiều.
Nếu như nàng không mù chữ, ngược lại Lý Mộc Dương không có biện pháp nào khác.
Long Thần tiên tử mù chữ này cảm thấy hứng thú với các triết gia trong lịch sử, vậy thì Lý Mộc Dương thuận theo sở thích, tâm sự triết học cùng nàng ấy.
Tri thức trong bụng hắn cũng không có bao nhiêu, nhưng chia sẻ hết cho Long Thần tiên tử, hẳn là đủ để khiến vị Long Thần tiên tử này hài lòng?
Lý Mộc Dương một lần nữa kể lại những câu chuyện về Trang Tử mà mình biết.
Trang Tử nằm mơ thấy bướm, là ta hóa thành bướm, hay bướm hóa thành ta?
Còn có cái gì đồng cam cộng khổ, bắt chước người khác, đầu bếp hiểu ngưu, thuật giết rồng … Trang Tử quả thực là một chuyên gia về thành ngữ.
Mặc dù những câu chuyện này của Trang Tử lẽ ra đã quen thuộc với mọi người thời Đông Hán, dù sao thì chúng đều là thành ngữ, người hơi có chút văn hóa hẳn là đã nghe qua.
Nhưng Long Thần tiên tử mù chữ chưa từng nghe nói đến dù chỉ là một cái, giữ vững danh hiệu mù chữ.
Từng câu chuyện Lý Mộc Dương kể, nàng đều nghe say sưa ngon lành, thỉnh thoảng lại mỉm cười.
Mỗi khi nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền