Chương 89 : Thiếu niên ở biên thành (2)
Giây tiếp theo, đôi mắt của chàng trai trẻ chợt mở to, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
“Trời đất… Linh khí thật mạnh mẽ!”
Đây không phải là linh thực bình thường!
Quan Tiểu Thuận kinh ngạc nhìn đống linh thực chất trên thùng gạo, lập tức nhận ra những hạt linh thực này phi thường đến nhường nào.
Nhìn có vẻ bình thường nhưng lượng linh khí chứa đựng trong nó lại cao hơn nhiều so với loại linh thực thượng phẩm ở thành Vân Tiêu.
Cho dù là linh thực thượng phẩm thì nó tuyệt đối có chất lượng đứng đầu.
Mà lão gia vô danh đưa cho hắn ít nhất mười cân linh thực thượng phẩm…
Thiếu niên biên thành im lặng một lát, đột nhiên buông thanh đao trong tay, hướng về hũ gạo trước mặt dập đầu một cái.
“Quan Tiểu Thuận ghi nhớ đại ân đại đức của tiền bối!”
Bất kể đối phương là ai, đã tặng quà quý giá như vậy, chàng thiếu niên sẽ luôn ghi nhớ tấm lòng tốt này.
Nhưng yêu cầu hắn nhớ kỹ ý định ban đầu của mình, làm nhiều việc tốt hơn…
Quan Tiểu Thuận có chút nghi ngờ.
Chẳng lẽ lão gia này là người bên tiên đạo? Kiểu nói chuyện này hẳn là của một cao nhân tu tiên nào đó rồi?
Cậu vô tình nhận được sự ưu ái của một cao nhân tu tiên nào sao?
Ánh mắt của Quan Tiểu Thuận có chút mơ hồ.
Cùng lúc đó, dưới ánh trăng một bóng đen vụt qua nơi tập trung ở ngoại môn.
Cái bóng nhẹ nhàng, kỳ lạ là hắn nhanh đến mức đáng kinh ngạc, loáng cái đã đến bên ngoài thị trấn và biến mất trong núi rừng.
Trong một khu dân cư đông đúc, không có bất kỳ một đệ tử ngoại môn nào nhận ra được đã có một vị khách không mời mà đến cứ thế rời đi như vậy.
Mãi đến khi đi rất xa, Lý Mộc Dương mới dừng lại trong bóng tối.
Hắn nhìn lại ngọn đèn dưới chân mình và thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nợ anh chàng Quan Tiểu Thuận này rất nhiều ân huệ và luôn muốn trả ơn.
Nhưng hiện tại hắn rõ ràng là một kẻ nghèo hèn, không thể công khai những thứ như linh thực thượng phẩm được.
Cuối cùng, sau khi cân nhắc và do dự hồi lâu, Lý Mộc Dương lựa chọn bí mật gửi một ít linh thực thượng phẩm cho Quan Tiểu Thuận.
Mười cân linh thực thượng phẩm, đủ để tiểu tử này ăn trong thời gian dài, với người bình thường không có tốn cơm như Lý Mộc Dương.
Sau khi đưa linh thực, Lý Mộc Dương thở dài một hơi nhẹ nhõm, quay trở lại căn nhà nhỏ mái ngói của mình.
Chuyện về Quan Tiểu Thuận đã ổn thoả Lý Mộc Dương đã trả ơn xong, trong lòng cũng bớt suy nghĩ hơn.
Bây giờ, hắn đã có thể cống hiến hết mình cho trò chơi.
Lý Mộc Dương ở trong bóng tối nhắm mắt lại, mở hệ thống lên.
Tuy nhiên, hệ thống trò chơi tối nay có giao diện mới.
[Trò chơi mới đã được lấy về – Tam Quốc Phục Ma Lục]
[Có muốn tải nó không?]
Lý Mộc Dương chớp mắt kinh ngạc khi nhìn thấy giao diện trò chơi mới hiện lên trong tầm mắt của mình.
Tam Quốc Phục Ma Lục?
Cái quái gì vậy…
Gần đây hắn đang cố gắng hoàn thành trò chơi nuôi dưỡng [Cỏ dại chết chóc], nhưng độ khó ở giai đoạn ba của nhiệm vụ đã vượt xa dự đoán của hắn.
Ban đầu ở giai đoạn thứ hai, hắn vẫn sống yên bình mấy năm tại thôn Hắc Vân, đột nhiên trong giai đoạn thứ ba, mỗi bước đi đều có nguy cơ mất mạng.
Nhân vật trong trò chơi, ‘Giang Tiểu Ngư’, chết ở mọi lượt chơi, hàng trăm lần chỉ trong vài ngày, nhưng cốt truyện của trò chơi hầu như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền