Chương 78: Trừng gian trừ ác, chính là hôm nay
Sáng hôm sau, tám giờ rưỡi.
Trước cổng làng Ngân Hạnh, quần hùng tề tựu. Tiêu Kiệt và Ngã Dục Thành Tiên đã trang bị đầy đủ, chó săn cũng theo bên mình, sẵn sàng xuất chinh. Tán Binh nhìn hai người, vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Này Phong ca, huynh chắc chắn muốn đối phó Tây Môn Vô Hận đó sao? Đệ thấy hai người có vẻ hơi đơn độc thì phải?"
"Ha ha, đệ không hiểu rồi, trò chơi này muốn thắng phải dựa vào kỹ thuật, không phải cứ đẳng cấp cao, trang bị tốt là có thể nghiền ép được. Tây Môn Vô Hận đã không thể lăn lộn bên ngoài mà phải về tân thủ thôn bắt nạt người mới, chứng tỏ trình độ hắn cũng chẳng ra gì. Còn ta đây là người chơi chuyên nghiệp, đối phó một tên tép riu như hắn chẳng khác nào trò đùa. Cứ gửi tin cho Tây Môn Vô Hận đi, bảo hắn một canh giờ nữa chúng ta sẽ đến."
Tán Binh có chút kinh ngạc, Phong ca tự tin đến vậy sao?
"Vậy còn mười vạn lượng kia?"
"Nếu chúng ta thắng, tự nhiên sẽ đưa cho đệ. Nếu chúng ta thua, ha ha, thì cứ đi tìm Tây Môn Vô Hận mà đòi."
Tán Binh gật đầu, lặng lẽ gửi tin nhắn riêng.
Tây Môn Vô Hận:
"Làm tốt lắm, dẫn người đến đây, sẽ có thưởng lớn. Cứ dẫn đến chỗ chúng ta gặp hôm qua."
"Đệ gửi xong rồi, hắn nói đợi huynh trong rừng, ở chỗ có chiếc xe ngựa cũ nát."
"Được rồi, đệ cứ thoát game đi, trưa lên mạng đợi kết quả là được."
Tán Binh rất nghe lời, lại thoát game. Từ khi biết trò chơi này thật sự có thể chết, hắn đã ngoan ngoãn hơn hẳn.
"Bây giờ chúng ta phải làm gì?"
Ngã Dục Thành Tiên hỏi.
"Đợi."
Tiêu Kiệt không nói đợi gì, nhưng Ngã Dục Thành Tiên cũng lập tức hiểu ý. Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Càng đợi, Ngã Dục Thành Tiên càng thêm lo lắng.
"Dạ Lạc tỷ có đến không?"
"Chắc là có."
"Vậy nếu nàng không đến thì sao?"
"Còn sao nữa, hủy bỏ hành động, về làng tiếp tục ẩn mình thôi."
Tiêu Kiệt dù có tự đại đến mấy cũng không thể chỉ dựa vào hai tài khoản cấp sáu để đối đầu với người chơi cấp mười bốn đã có nghề. Dạ Lạc là một mắt xích không thể thiếu trong kế hoạch, nếu không có nàng, thật sự không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục ẩn mình.
"Các ngươi thật sự muốn đi giết Tây Môn Vô Hận sao?"
Một giọng nói bất lực vang lên, Tiêu Kiệt lập tức sáng mắt.
"Kìa, chẳng phải đã đến rồi sao."
Quả nhiên là Dạ Lạc, một thân hắc y, lưng đeo song kiếm, Hắc Trảo theo sau, đang từ trong làng bước ra. Nhìn thấy tên trên đầu Dạ Lạc, Tiêu Kiệt lập tức sáng mắt.
Dạ Lạc (Dạ Hành Giả) cấp 10, sinh mệnh 150.
Ngã Dục Thành Tiên cũng chú ý tới, kinh ngạc nói:
"Oa, Dạ Lạc tỷ đã lên cấp 10 rồi sao!"
"Ừm, tối qua lên, tiện thể định một chức nghiệp."
Tiêu Kiệt cười nói:
"Chúc mừng nha! Dạ Hành Giả, nghe có vẻ rất lợi hại."
"Cũng tạm thôi, không lợi hại như ta tưởng."
"Vậy quyết định của nàng là?"
"Ta tham gia."
"Ha, ta biết ngay nàng là người tốt mà."
Dạ Lạc hừ lạnh một tiếng,
"Thôi đi, ta đến là vì tiền, hai triệu đó ta muốn một nửa."
"Không thành vấn đề."
"Còn nữa, nói về kế hoạch hoàn mỹ của ngươi đi. Nếu ngươi chỉ định xông thẳng vào liều mạng sống chết, vậy thì ta sẽ không tham gia đâu."
Tiêu Kiệt lập tức cười lớn,
"Ha ha ha, đương nhiên sẽ không rồi. Tuy có ý định trừ gian diệt ác, nhưng chuyện đánh cược mạng sống ta sẽ không làm. Yên tâm đi, mọi thứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền