Chương 905:
Lúc sắp ăn cơm xong, một người đàn ông mặc áo sơ-mi màu xanh da trời nhạt, đeo mắt kính gọng vàng đi tới.
“Chào sếp Thẩm.” Anh ta lịch sự cười ngây ngô, hơi cúi người.
Thẩm Thanh Ca bối rối, “Cậu là……”
“Tôi là giám đốc tiếp thị Lý Ngọc.” Cậu ta hơi mất mát, “Chúng ta đã gặp qua khi mở họp, tôi còn là đàn em cùng trường với sếp, tôi học sau sếp hai khoá.”
Cô hơi xấu hổ, “Thật sự xin lỗi, tôi hơi mù mặt.”
“Không quan hệ, là tôi đã quá mạo muội. Sếp cứ ăn cơm từ từ, hy vọng tôi không làm phiền đến tâm trạng của sếp.” Lý Ngọc cười mỉm, chuẩn bị xoay người rời đi.
Thẩm Thanh Ca nhìn thấy trên tay của cậu ta có một vết thương nhỏ, vẫn đang chảy máu.
“Từ từ.” Cô lấy một miếng băng dán cá nhân từ trong túi ra đưa cho cậu ta.
Đây là cô chuẩn bị cho Bạc An cùng Bạc Vân.
Lý Ngọc vừa mừng vừa lo nhận lấy băng dán cá nhân, dán lên trên bàn tay, “Cảm ơn sếp Thẩm, đây là do lúc tôi ăn cơm Tây không cẩn thận nên bị như vậy.”
“Bí thư Vương đã nói với tôi, cậu là một người rất xuất sắc rất có đầu óc. Cố lên!” Thẩm Thanh Ca cổ vũ nói.
Lý Ngọc cười rạng rỡ, “Vâng.”
Thẩm Thanh Ca vừa ăn đồ ăn vừa châm chọc, “U, đây không phải ông chủ của tiệm cơm quốc doanh sao? Đồ ăn ở tiệm cơm quốc doanh không thể ăn sao? Cho nên mới đến nơi này để ăn sao?”
Cương Tử đỏ mặt, cúi đầu, “Sư phụ, tiệm cơm quốc doanh của con đã bị đóng, con bị thất nghiệp. Sư phụ hãy nhận con với…… Rửa bát cũng được, nhà con đã không có gì để ăn nữa.”
Ông Lâm nhìn chằm chằm Cương Tử, đây chẳng phải là ông chủ của mình mấy tháng trước sao? Đồng thời cũng là học trò sói mắt trắng mà mình đã từng hướng dẫn —— Cương Tử!
Ngày mùa đông, Cương Tử cứ bắt anh ta dùng nước lạnh để rửa bát đĩa, anh ta muốn dùng nước ấm, Cương Tử nói lãng phí củi cùng than đá.
Kết quả một năm kia tay anh lạnh đến mức nứt ra, hiện tại vừa đến mùa đông liền bắt đầu ngứa, bị nứt da chảy nước.
“Cậu đi đi! Mọi người đều biết tôi là người rất có tình có nghĩa! Để cho người đã từng là học trò cưng của mình rửa bát, thật sự quá không tử tế, tôi không làm được! Nhưng kêu cho cậu một cơ hội làm việc sau bếp hoặc là làm phụ bếp thì không được, tôi vẩn chưa hết giận đâu!” Ông Lâm chỉ ra cửa.
“Sư phụ, cho con một cơ hội đi! Là con đã làm sư phụ thất vọng, con nguyện ý rửa bát! Con không có bằng cấp, trừ làm những việc này thì cũng không biết làm cái khác.” Vẻ mặt của Cương Tử lộ ra vẻ khó xử, sắp khóc đến nơi.
Ông Lâm quả quyết xoay người đi vào phòng bếp.
Mấy người bạn của ông Lâm hung hăng khiêng Cương Tử ném ra ngoài.
Nhìn thấy vở kịch này, Thẩm Thanh Ca hét lên ở trong lòng: Sảng khoái!
Buổi chiều, lúc Thẩm Thanh Ca tan làm, phát hiện Hoàng Anh đứng ở lối vào siêu thị ở bên cạnh trung tâm thương mại.
Cô đeo túi xách ở trên vai, nghi ngờ hỏi: “Hôm nay em phải tăng ca sao? Sao mà lúc này con chưa về nữa.”
“Còn không phải chờ chị sao?” Hoàng Anh cười.
Thẩm Thanh Ca thấy không có việc gì mà tỏ ra ân cần nên đã cảnh giác hỏi, “Làm sao vậy?”
“Tạ Dương hỏi em có thể bán cá tôm linh tinh của cậu ấy ở siêu thị hay không, em ngại quá tanh quá hôi, hơi lo lắng sẽ làm khách hàng bỏ chạy. Cho nên muốn hỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền