Chương 103
Giang Chi Vi vừa bước vào đã thấy Cố Lâm đang đọc chữ trên sách cho mấy đứa trẻ nghe.
"Hơi ngọt, lợi tiểu, bổ âm, bổ thận."
Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn cậu ta:
"Anh Đại Lâm, bổ âm, bổ thận là gì ạ?"
Hai đứa nhỏ còn lại cũng ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, trong mắt đầy vẻ khao khát kiến thức.
Cố Lâm im lặng, chữ cậu ta đều hiểu, cũng đều có thể đọc, nhưng cậu ta nên giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ nói tốt cho nam, tốt cho nữ? Vậy nếu chúng hỏi tốt cho chỗ nào thì sao?
Cố Lâm đưa tay định lật trang sách, một bàn tay nhỏ bé mũm mĩm đã ấn lên tay cậu ta:
"Anh Đại Lâm? Anh vẫn chưa trả lời mà?"
Cố Tri Ngữ chớp chớp mắt nhìn cậu ta:
"Nữu Nữu cũng muốn biết ạ."
Cố Lâm cười gượng hai tiếng:
"Không, em không muốn biết đâu... Ái chà, trời đã muộn thế này rồi sao? Chúng ta ngày mai lại đến nhé, anh đã nghe thấy có người gọi anh ăn cơm rồi!"
Cố Lâm "vụt" một cái đứng dậy, cậu ta đã quyết định rồi, ngày mai nhất định phải lén lút đến, tuyệt đối không thể để chúng biết.
Giang Chi Vi cười thành tiếng, đứng ở cửa vẫy tay gọi mấy đứa trẻ:
"Nữu Nữu, Tráng Tráng, chúng ta đi thôi."
Lúc này, Giang Chi Vi mới ngẩng mắt lên nhìn Cố Lâm, trông có vẻ hơi quen quen: "Cậu là..."
Chàng trai ngại ngùng gãi đầu:
"Con là Đại Lâm ạ!"
Cô kinh ngạc nhìn cậu ta:
"Đại Lâm... Con là Cố Lâm à?"
Cố Lâm cười hì hì đáp:
"Vâng, là con ạ!"
Cố Lâm, là cháu trai của bác cả nhà Cố Chiến, đứa trẻ gầy gò nhỏ bé, trông như con khỉ ngày nào, mới có mấy năm mà đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đó, Thang Lệ vừa nhìn thấy cậu ta đã có chút đau đầu, lần trước tay của Cố Lâm bị trật khớp, được bà ấy nắn lại trong một giây, từ đó, Cố Lâm đã bắt đầu bám lấy Thang Lệ. Ngày nào cậu ta cũng đến, bất kể mưa gió, một lòng một dạ muốn học Đông y.
"Sao cậu lại đến nữa rồi, tôi đã nói là tôi không nhận đệ tử mà?"
Thang Lệ hỏi.
Thang Lệ cũng không phải là không muốn dạy, mà là đứa trẻ này thật sự không có năng khiếu, rễ thương lục và nhân sâm, nhận diện bảy tám lần rồi vẫn nhận sai, lần nào cũng có thể tìm chính xác cái không đúng... Thế thì dạy thế nào? Xảy ra chuyện thì tính cho ai chứ?
Cố Lâm vẫn không từ bỏ:
"Vậy bà dạy cháu cái khác đi ạ. Bây giờ cháu có thể phân biệt được rễ thương lục và nhân sâm rồi ạ!"
"Ồ? Vậy cậu nói xem cậu phân biệt thế nào?"
Cố Lâm vẻ mặt vô cùng kiên định, nghiêm túc nói: "Nếm ạ!"
Thang Lệ bị dọa đến nỗi ngồi bật dậy:
"Nếm? Cậu, cậu đã ăn rễ thương lục rồi à? Cậu qua đây tôi xem thử, cậu ăn lúc nào? Thằng nhóc này có ngốc không vậy, thứ đó có độc đấy!"
Cố Lâm "à" một tiếng, mặt dày đi vào trong, ngại ngùng cười:
"Chẳng trách sau khi ăn xong, cháu lại ngủ liền mấy ngày..."
Thang Lệ thầm thở dài, không nói nên lời... Đứa trẻ này thật sự ngốc mà, cậu ta gọi đó là ngủ sao, đó gọi là hôn mê! Tổ tiên nhà cậu ta ở dưới đất chắc phải dập đầu đến vỡ trán mới gọi được cậu ta về đấy!
Thang Lệ có chút bất lực xua tay với Cố Lâm:
"Thái độ rất tốt, lần sau đừng ăn nữa. Cậu cứ nhận diện hết cuốn sách thảo dược trên bàn của tôi đi, tôi sẽ dạy cậu những thứ khác."
Cố Lâm vừa nghe thấy có hy vọng, mắt liền sáng lên, cậu ta "dạ" một tiếng liền chạy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền