Chương 376
Tiêu Linh là lần đầu tiên thấy một người không hiểu tiếng người như vậy. Cô ấy cứ tưởng chỉ có trẻ con ba tuổi mới không hiểu được lời hay lẽ phải.
Thật sự không hiểu nổi đối phương lấy đâu ra dũng khí mà nói những lời như vậy, Tiêu Linh hít một hơi khí lạnh.
Lại Thành Bảo không biết lấy đâu ra dũng khí mà hỏi một tràng:
"Cô Tiêu, cô có bạn trai chưa? Cô Tiêu, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô Tiêu, cô xem tôi thế nào?"
"Xin lỗi, anh không phải là kiểu người tôi thích,"
Tiêu Linh đáp.
Lại Thành Bảo sững người, lập tức hỏi:
"Vậy... Cô thích kiểu người như thế nào?"
"Tôi thích người cao ráo, trông trắng trẻo, thân hình vạm vỡ một chút, tốt nhất là có trách nhiệm, có lòng tốt, có chút học thức."
Não của Lại Thành Bảo lúc này nhảy số rất nhanh:
"Cô thích Bùi Luật à?"
Tiêu Linh nói nhiều như vậy, trong đầu anh ta chỉ có một đáp án đủ tiêu chuẩn. Đó chính là Bùi Luật không bao giờ phơi nắng đen được, dáng người cao, da trắng, vạm vỡ, còn biết chữ nữa.
Thật không biết tại sao đám con gái này ai cũng thích Bùi Luật, cái thằng mặt trắng đó rốt cuộc có gì tốt chứ?
Lại Thành Bảo không cam lòng nói:
"Vậy thì cô đừng có mơ nữa, Bùi Luật có bạn gái rồi. Hay là cô xem tôi thử đi, tôi cũng không kém đâu, tuy dáng người tôi không cao, nhưng so với cô vẫn hơn một chút, tuy không vạm vỡ bằng Bùi Luật, nhưng ở trong đội cũng là số ba số bốn..."
"Tại sao không phải là số một số hai?"
"Vì số một và số hai không phải là Bùi Luật thì là Lưu Dần, không đến lượt tôi."
Lại Thành Bảo hừ một tiếng, bực bội nói:
"Nhà tôi không có người thân gì, bố mẹ cũng mất sớm, cô gả về cũng không cần làm dâu gì. Lương tháng của tôi cũng có bảy tám mươi đồng, lại không thích hút thuốc, không thích uống rượu..."
Tiêu Linh cười gượng hai tiếng. Không phải anh ta đang giới thiệu về bản thân sao, đột nhiên lại biến thành gả qua đó rồi là sao? Ai đồng ý chứ? Ai muốn chứ?
"Tôi bây giờ đã được xét lên cán bộ cấp trung đoàn rồi, theo tôi cô không thiệt đâu. Ngoài việc không biết nấu cơm ra thì tôi cái gì cũng biết làm. Người mẹ đã khuất của tôi nói từ lâu rằng lấy vợ là phải đối tốt với vợ."
"Vậy thì sao?"
Lại Thành Bảo cười không biết ngượng đáp:
"Vậy thì, gả cho tôi cô sẽ không thiệt đâu, he he he."
Tiêu Linh nghe vậy liền trực tiếp cho Lại Thành Bảo âm điểm. Anh ta uống nhầm thuốc à? Lại Thành Bảo sao lại họ Lại chứ anh ta họ Vô tên Lại mới đúng!
Chỉ thấy Lại Thành Bảo thản nhiên cười, treo cá lên cửa, hét vào trong:
"Cô Tiêu, con cá này tôi treo trên cửa rồi, nếu cô một mình ăn không hết thì chia cho mọi người cùng ăn nhé."
Nói xong anh ta liền đi mất.
Tiêu Linh cứ tưởng chuyện này đến đây là kết thúc. Không ngờ hôm sau Lại Thành Bảo lại đến, lần này trên tay mang theo hai cân trứng gà.
Anh ta gặp Tiêu Linh, không nói gì, đặt trứng gà xuống rồi đi. Sau đó, ngày thứ ba lại đến, mua đồ dùng sinh hoạt, kem đánh răng, kem tuyết hoa... Những thứ mà chính Tiêu Linh cũng không nỡ mua.
Những người hàng xóm xung quanh không khỏi bàn tán.
"Quào, Thành Bảo lại đến à, lần này mua gì vậy. Ối chà kem tuyết hoa là thứ không rẻ đâu, thật hào phóng."
"Đúng vậy, thứ này phải mất nửa tháng lương đấy. Hôm qua là hai cân trứng gà nhỉ? Ra tay đúng là rất hào phóng, chỉ là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền