Chương 393
Trước Tết, mẹ Tiêu Linh còn đang lo lắng chuyện kết hôn của Tiêu Linh, không ngờ qua một cái Tết đã kết hôn luôn, lại còn gả cho người có chức vụ lớn nữa. Mẹ Tiêu Linh vui mừng đến nỗi suýt nữa đi nghênh ngang trong làng. Lần này đến đây cũng là mang theo nhiệm vụ. Ví dụ như sính lễ, tiền mừng, ba món đồ quay một món đồ kêu. Bà ta nuôi con gái lớn như vậy, không thể cứ thế gả đi một cách tùy tiện được! Bà ta còn hai đứa con trai nữa, trong đó con trai lớn cũng đã đến tuổi cưới vợ, lúc đó đều là những lúc cần tiền. Mẹ Tiêu Linh đã nghĩ kỹ rồi, nhà con rể không có trưởng bối, lần này bà ta đến đây sẽ không đi nữa, thúc giục chúng mau có con, sau này bà ta sẽ ở đây chăm sóc cả nhà bọn họ. Trông con, nấu cơm, một tháng cho mười mấy hai mươi đồng, còn tốt hơn nhiều so với làm việc ở nhà. Bà ta càng nghĩ càng thấy khả thi!
Mẹ Tiêu Linh vốn định đi cùng con gái. Nhưng Tiêu Linh sống chết không đồng ý, nhất quyết giữ bà ta ở lại. Mẹ Tiêu Linh tuy không hài lòng, nhưng bây giờ bà ta có nhiệm vụ, phải thuận theo ý Tiêu Linh, nhỡ đâu làm con gái mình không vui, đến lúc đó bà ta sẽ không thể ở lại được.
Bà thím kia một tay ôm hai đứa trẻ chạy vào phòng. Bà ta cứ ngỡ hai đứa trẻ này trông bé tí, chắc chẳng nặng bao nhiêu, ai ngờ lúc nhấc lên mới biết mình đã lầm, đây không phải là thứ mà bà ta có thể một tay ôm một đứa được. Sau mấy lần thử, bà thím toát hết mồ hôi, cuối cùng đành phải dắt chúng vào phòng. Hai đứa trẻ nhìn nhau, chớp chớp mắt mấy cái, lộ ra vẻ mặt bối rối.
Bà thím này là mẹ của Tiêu Linh, bà ta kéo hai đứa trẻ đi vào phòng rồi lần lượt bế chúng lên giường. Miệng bà ta cười toe toét đến tận mang tai.
"Nhóc con, lát nữa cô dâu đến phải nói gì cháu biết không?"
"Biết ạ! Mẹ đã dạy rồi!"
"Yên tâm đi bà, bọn cháu vẫn nhớ ạ."
Mắt của mẹ Tiêu Linh đảo quanh, nhìn thấy ngay chiếc túi nhỏ đeo trên người hai đứa trẻ, bà ta cười tủm tỉm bước tới:
"Trong chiếc túi nhỏ này đựng gì thế?"
Giang Tri Ngữ không thích người đàn bà này, cô bé giành nói trước anh trai:
"Là phân chó ạ, bà có muốn xem không, là phân chó cháu mới nhặt hôm nay đấy ạ."
"Hả?" Lưu Hoài An ngẩn người, khó tin nhìn cô bé, chậc, trong túi rõ ràng là phong bì đỏ mà, sao lại thành phân chó được chứ?
Mẹ Tiêu Linh vừa nghe là phân chó, sắc mặt lập tức thay đổi, không nói không rằng kéo hai đứa trẻ xuống đất:
"Cái gì? Phân chó? Chậc, xui xẻo, xuống đi xuống đi, đừng ngồi trên giường nữa!"
Cùng lúc ấy, Tiêu Linh vừa vào cửa đã thấy mẹ mình đang kéo hai đứa trẻ, cô ấy lập tức gọi lớn: "Mẹ!"
Mẹ Tiêu Linh thấy người đến lập tức buông tay hai đứa trẻ ra, đứng sang một bên.
Hai đứa trẻ vốn định la hét ầm ĩ, nhưng sau khi nhìn thấy Tiêu Linh, những lời chúc tốt lành lập tức tuôn ra.
"Nữu Nữu hôm nay đến lăn giường..."
Hai đứa trẻ nói vừa nhanh vừa dễ nghe, Lại Thành Bảo thích vô cùng, đợi chúng nói xong, anh ta vội vàng lấy hai phong bì đỏ nhỏ nhét vào túi của chúng.
"Ối, hôm nay nhận được không ít phong bì đỏ nhỉ."
Lại Thành Bảo nhìn một cái, chiếc túi nhỏ đã căng phồng. Chắc là do những người độc thân giành được phong bì đỏ đưa cho.
Giang Tri Ngữ cầm phong bì đỏ nhỏ vui
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền