ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 395

Tiêu Linh liếc nhìn bát cơm trong tay mẹ mình. Cơm trắng chỉ có lèo tèo vài hạt, toàn là cơm cháy, còn có mấy miếng thịt mỡ và một bát rau lớn. Tiêu Linh khẽ cười, rốt cuộc cô ấy còn đang mong chờ điều gì chứ?

"Chậc, con bé này, mẹ hỏi một chút thì sao?"

Triệu Thành Phượng lườm Tiêu Linh một cái, nhét thẳng bát cơm vào tay cô ấy:

"Mau ăn đi, mẹ đặc biệt lấy cho con đấy."

Tiêu Linh đặt thẳng bát cơm sang một bên:

"Con không ăn nổi, mẹ định bao giờ đi?"

"Đi? Tại sao phải đi?"

Triệu Thành Phượng cười, để lộ ra hàm răng vàng ố:

"Con lại không có mẹ chồng, sau này sinh con ai giúp con ở cữ, ai chăm con cho con? Mẹ không định đi nữa, mẹ định ở lại đây luôn."

Tiêu Linh không cần nghĩ ngợi đã từ chối:

"Không cần đâu ạ, con tự lo được."

Triệu Thành Phượng tát một cái vào cánh tay Tiêu Linh:

"Lo được cái gì mà lo được, mẹ đã nói là không đi nữa, sẽ ở lại đây giặt giũ nấu cơm cho các con, các con mỗi tháng cho mẹ chút tiền sinh hoạt là được rồi."

"Chăm sóc con à? Con thấy mẹ ở lại đây là vì tiền thì có?"

Tiêu Linh cười lạnh, hôm nay là ngày vui của mình, cô ấy vốn không muốn tức giận.

Nghe vậy, Triệu Thành Phượng trừng mắt đứng dậy:

"Chuyện nhỏ nhặt đó mà con ghi hận đến bây giờ à? Bây giờ con không phải vẫn sống tốt sao? Nếu không phải mẹ cho con sinh mạng, bây giờ con có thể làm giáo viên không? Có thể gả cho một người làm quan không? Tiêu Linh, mẹ nói cho con biết, chỉ cần con còn sống, cả đời này con đều nợ mẹ, vì mạng sống của con là do mẹ cho!"

Tiêu Linh trực tiếp bật cười thành tiếng đáp:

"Thật ra không phải mẹ chỉ muốn tiền sao? Mẹ nói đi, nói xem mạng sống này của con đáng giá bao nhiêu tiền? Cho mẹ bao nhiêu thì mẹ mới chịu cắt đứt quan hệ với con?"

Trước câu hỏi của Tiêu Linh, Triệu Thành Phượng lớn tiếng:

"Con nói cái gì thế hả? Có ai làm chị như con không, mẹ và bố con mang con đến thế giới này, mẹ tốn bao công cực nhọc mới nuôi con khôn lớn, con báo đáp chúng ta như thế à?"

"Tiêu Linh, bây giờ con cứng cánh rồi, gả cho người ta rồi, thì bắt đầu vong ân bội nghĩa, nhà mẹ đẻ cũng không cần nữa phải không? Sao mẹ lại sinh ra một đứa vong ân bội nghĩa như con chứ!"

Triệu Thành Phượng tức giận đến nỗi giọng nói cũng phải kìm nén xuống. Tiêu Linh là do bà ta sinh ra, bà ta muốn mắng thế nào cũng được. Nhưng Lại Thành Bảo thì không, bà ta không thể đắc tội.

Nghe những lời này, Tiêu Linh chua xót đáp:

"Lúc hai người sinh con ra có hỏi con không? Con là do hai người một tay nuôi lớn sao? Con là do bà nội dùng nước cơm, và cháo loãng nuôi lớn! Con và em trai lớn cách nhau mấy tuổi? Hai người sinh con ra là vứt con cho bà nội, nếu không có bà nội, con đã chết từ lâu rồi. Sao mẹ có thể mặt dày nói những lời như vậy chứ?"

Cô tiếp tục nói, giọng đầy chua chát: "Hồi đó con đi học cũng là bà nội đi từng nhà vay tiền cho con đi học, hai người còn nói con là đồ ăn hại, đi học làm gì, còn nói đã định bán con đi làm con dâu nuôi từ nhỏ. Là bà nội nói sau này bà ấy sẽ nuôi con. Hai người đã cho con ăn một bữa cơm nào chưa? Hồi nhỏ con nhớ mẹ, con trốn bà về nhà thì mẹ liền đuổi con đi, những chuyện này mẹ đều không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip