ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 445

Khương Vân Thư ngồi trong sân, nhìn mấy người đang xách túi lớn túi nhỏ, mặt không biểu cảm hỏi:

"Các người là ai?"

Tất cả những người có mặt đều giật mình, đột ngột ngẩng đầu lên.

"Ha ha ha ha ha, xin lỗi, xin lỗi nhé."

Khương Vân Thư thấy họ có cùng một biểu cảm, cùng một động tác, không nhịn được mà bật cười thành tiếng... Đúng là vui quá đi mất!

"Mẹ..." Trái tim Lưu Thanh Vân sợ đến đập thình thịch.

Khương Vân Thư cười hì hì đáp:

"Con trai, mẹ đây!"

Khóe miệng Lưu Thanh Vân giật giật, ông ta hỏi:

"Mẹ có biết hôm nay là ngày gì không?"

Khương Vân Thư luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, chậc một tiếng, nghi ngờ hỏi:

"Tết chứ sao, mẹ không nhớ chuyện chứ không phải là ngốc. Mà này, các người có nhầm không, Tết thì phải dán câu đối đỏ chứ, sao lại dán câu đối trắng? Ai chết à?"

Liễu Văn Thục vội vàng đứng ra giải vây:

"Mẹ ơi, cơm bà Trần nấu thế nào rồi ạ? Mẹ đã chuẩn bị lì xì chưa, năm nay đông người cùng ăn Tết lắm đấy."

Nghe Liễu Văn Thục nói vậy, Khương Vân Thư đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác:

"Lì xì? Kho báu của mẹ đâu, bao nhiêu là đồ cổ đâu cả rồi? Có phải là Lưu Đàm... Ừm, bố con mang đi làm quà biếu rồi không?"

"Cái này thì thật sự không phải."

Lưu Thanh Vân lập tức đứng ra, cái tội này bố ông ta không thể gánh được, sau đó ông ta liền kể lại hết chuyện bế nhầm con, và chuyện Khương Vân Thư đem tiền cho Lưu Nham.

Nghe xong, Khương Vân Thư cứ lắc đầu lia lịa:

"Không thể nào, không thể nào... Mẹ á? Sao có thể?"

Liễu Văn Thục nói chen vào:

"Mẹ ơi, chuyện này là thật, Lưu Dần cũng mới tìm được vào năm ngoái thôi. Mẹ đã cho Lưu Nham bao nhiêu thứ, thứ gì, chúng con đều không biết... Chuyện này mẹ phải tự mình nghĩ lại thôi."

Khương Vân Thư một lúc lâu sau mới lên tiếng:

"Ăn cơm đi, mẹ đói rồi."

Lúc ăn cơm trưa, ánh mắt của Khương Vân Thư cứ dán chặt vào bụng của Giang Chi Vi, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng mới thản nhiên nói:

"Thai này chắc chắn lại là con trai, không phải con trai thì Thanh Vân sẽ trồng cây chuối năm phút!"

Lưu Thanh Vân bưng bát cơm nhìn vợ mình một cái, hóa ra Khương Vân Thư lúc trẻ có cái nết chết tiệt như thế này... Chẳng trách bố ông ta cứ nhắc đến chuyện cũ là lại lắc đầu.

"Khi nào sinh thế? Mang thai mấy tháng rồi?"

Tay Khương Vân Thư đưa ra, bà ta có chút mong đợi ngẩng đầu nhìn Giang Chi Vi hỏi:

"Có thể cho bà sờ một chút không?"

Giang Chi Vi gật đầu đáp:

"Còn ba tháng nữa là sinh rồi ạ."

Liễu Văn Thục không nhịn được mà nói:

"Mẹ như thế này cũng tốt, ngày nào cũng vui vẻ. Hôm qua ăn cơm xong còn đòi đá cầu với hai đứa trẻ, kéo thế nào cũng không được, suýt nữa thì sái cả lưng."

Lưu Thanh Vân không nói gì, ông ta nghĩ đến việc mẹ mình một hơi uống cạn nửa cân rượu trắng thì... Sao ông ta lại không biết mẹ mình ngày xưa là người như vậy nhỉ?

Sự mất trí nhớ của Khương Vân Thư đã làm cho cái Tết này bớt đi phần nào buồn bã. Khương Vân Thư sau khi mất trí nhớ giống như một người phụ nữ hơn 30 tuổi, tính tình hoạt bát, thỉnh thoảng còn có thể chửi bậy hai câu, ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào bụng của Giang Chi Vi. Bụng cô cứ như quả bóng bay, phồng lên rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến mức cúi đầu xuống không thấy được bàn chân.

Cùng lúc ấy, Lưu Dần cũng chính thức nhận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip