ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 76

Tưởng Lợi Minh dẫn theo Cố Chiến và mấy đứa trẻ ra bờ sông, ống quần của ông xắn đến đùi, hai tay cầm lồng cá.

Tưởng Lợi Minh xua tay với Cố Chiến:

"Đã đến đây rồi, cậu sẽ men theo bờ mò xem... Mấy đứa đừng đến đây, đứng trên bờ đi."

Cố Chiến nói rồi bắt đầu xắn ống quần:

"Cậu cả, để con, con nhanh tay nhanh chân hơn..."

Tưởng Lợi Minh liếc nhìn anh một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Chậc, cái thằng này, thật không biết nói chuyện, cũng may là cậu không để ý..."

"Thôi, con đừng xuống đây, một mình cậu là được rồi, con trông chừng bọn trẻ đi."

Nhưng lúc này Cố Chiến đã cởi cả giày ra rồi... Chỉ thấy Tưởng Lợi Minh nhanh chóng xuống nước, men theo đám rong rêu bắt đầu mò. Ông chắc hẳn thường xuyên làm việc này, nên mò hai cái đã mò được một con cá nhỏ dài bằng ngón tay.

"Ông cậu giỏi quá! Thật sự bắt được cá rồi!"

Cố Tri Tân vô cùng ngưỡng mộ:

"Ông cậu giỏi quá! Ông cậu ơi, có thể cho chúng con xem cá không ạ!"

"Được!" Tưởng Lợi Minh cười ha hả, ném con cá trên tay xuống đất, con cá rơi ngay trước mặt chúng, quẫy đành đạch trên đất.

Cố Tri Tân còn đưa tay sờ hai cái, phấn khích cười ha hả:

"Bố ơi! Bố xem kìa, ông cậu bắt được cá rồi!"

"Bố chẳng bắt được con nào!"

Cố Chiến cảm thấy bản thân đang bị mấy đứa nhóc này ghét bỏ thì phải?

Tay chân của Tưởng Lợi Minh rất nhanh, ông men theo đám rong rêu bắt một cái là được một con cá nhỏ dài bằng ngón tay, loại cá nhỏ này, rạch một đường ở bụng, nặn nội tạng ra, dùng muối ướp một chút, sau đó phơi khô làm cá khô, lúc muốn ăn dùng ớt xào lên, phải nói là ngon tuyệt.

Tưởng Lợi Minh nhìn kỹ hơn ở một cái hang gần đó, cái này không phải là hang lươn thì là gì chứ?

"Ối, còn có hàng to kìa, Nữu Nữu, Tráng Tráng! Chờ đấy nhé, ông cậu sẽ bắt cho mấy đứa một con lươn to!"

Ông vừa nói vừa bắt đầu đào bùn.

"To? To thế nào, rất to hay sao ạ?"

"Có to bằng Nữu Nữu không ạ?"

"Ha ha ha! Cái đó thì không biết, đợi ông cậu bắt ra cho mấy đứa xem là biết!"

"Vâng ạ, ông cậu cố lên!"

"Ông cậu, ông là giỏi nhất!"

Chỉ thấy Tưởng Lợi Minh cúi người xuống, mặt gần như áp sát mặt nước, tay không ngừng đào vào trong, con sông này thông với ruộng lúa phía dưới, lươn ở đây chắc là theo ruộng bơi vào.

Ngón tay ông lại móc vào trong hai cái, lúc này Tưởng Lợi Minh bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, tay nhanh chóng cử động, giây tiếp theo một con lươn dài bằng bắp chân đã bị ông dùng hai ngón tay kẹp ra.

Loại vật trơn tuột này không thể dùng tay nắm được, phải dùng ngón trỏ và ngón giữa để kẹp, kẹp một cái là trúng.

Cùng lúc ấy, ở nhà, Trần Chu Lị nhanh nhẹn rửa mông cho đứa trẻ, còn bôi một chút dầu sò vào kẽ mông:

"Có gì đâu, nói ra thì ngại, con mười tuổi đã đến nhà chúng ta, một tay mợ nuôi lớn, trong lòng mợ, con và Văn Tử, Giao Giao không có gì khác biệt, mấy đứa đều là con của mợ."

Giang Chi Vi không nói gì, khoác tay bà, mặt cũng áp vào. Cô không có bố mẹ, nhưng lại có những người cậu mợ tốt nhất trên đời!...

"Hình như là vậy, ái chà, hôi quá! Mợ nhớ lúc Nữu Nữu và Tráng Tráng còn nhỏ, ị cũng hôi lắm!"

Trần Chu Lị nói.

Giang Chi Vi cười khẽ đáp:

"Vâng ạ, lúc sinh ra một đứa hơn bốn cân, một đứa chưa đến ba cân, nhỏ xíu, như một con chuột con."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip