ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 83

"Ừm, mấy giờ rồi?"

Giang Chi Vi ngáp một cái, xoay người lại, tay ôm lấy eo anh. Trên eo toàn là cơ bắp cứng rắn, sờ vào... Khụ, cảm giác rất tốt!

"Tám giờ rồi!"

Cố Chiến cũng không nói phải dậy, chỉ áp người cô vào mình, hai người càng sát lại gần nhau hơn.

"Vợ yêu, chiều nay anh phải lên đường đấy..."

Trán anh tựa vào trán cô, ánh mắt nóng rực nhìn cô. Dục vọng buổi sáng sớm là một con thú hoang, sẽ nuốt chửng mọi thứ.

Bây giờ Cố Chiến chính là một con thú hoang, Giang Chi Vi chỉ có thể cố gắng chịu đựng, chiếc giường lại kêu cọt kẹt. ...

Ánh mắt Cố Chiến rơi trên miệng cô:

"Vợ yêu, em có sao không..."

Mặt Giang Chi Vi càng đỏ hơn, cô xấu hổ lườm anh một cái:

"Anh đây đều..."

Lúc này, Giang Chi Vi có chút không nói nên lời, thì ra chuyện đó còn có thể làm thế này thế kia... Cô coi như đã mở ra một cánh cửa thế giới mới. Giang Chi Vi thề rằng lần sau tuyệt đối, tuyệt đối không làm như vậy nữa... Đúng vậy, tuyệt đối không!

Cố Chiến cười khẽ một tiếng, cởi trần ôm lấy thân thể mềm mại của cô vào lòng:

"Thoải mái không?"

Giang Chi Vi lườm anh một cái, nhắm mắt lại không muốn hó hé.

Trong phòng, Cố Chiến đứng trên giường, đưa tay sờ miệng Giang Chi Vi, khóe miệng cô hơi sưng đỏ, cả người da dẻ đều thành màu hồng.

Mắt ẩm ướt, khóe mắt mang theo một vệt đỏ tươi, như vừa mới khóc, phối với khuôn mặt cô, nhìn thế nào cũng giống như bị người ta bắt nạt.

Cố Chiến không nhịn được mà nuốt nước bọt, ra sức kiềm chế dục vọng của mình, anh sợ Giang Chi Vi không chịu nổi.

Một lúc sau, hai người lại quấn quýt một lúc mới dậy, vừa mới mở cửa ra, đã thấy hai đứa trẻ lạch bạch chạy tới, líu lo gọi.

"Bố ơi! Mẹ ơi!"

Lúc này, hai đứa trẻ nhỏ chổng mông lên, người liền ngồi dậy.

Cố Tri Ngữ đưa tay dụi mắt, vì ngủ không yên giấc nên bụng nhỏ cũng lộ ra ngoài: "Anh ơi..."

Cô bé gọi Cố Tri Tân đang còn ngủ, đối phương lập tức mở mắt ra, ý thức không tỉnh táo nhìn cô bé: "Sao vậy..."

Nói xong, mắt cậu bé nhắm lại, dường như rất nhanh đã tiếp tục ngủ thiếp đi.

Cố Tri Ngữ nhích mông, liếc nhìn cậu bé một cái, rồi quay người bò xuống giường... Không đúng, rất không đúng, cô bé hình như nghe thấy tiếng mẹ khóc? Không được! Cô bé phải đi xem thử!

Cố Tri Ngữ đi dép lê, đầu buộc hai chỏm tóc chạy tới, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm "bộp bộp" gõ cửa!

"Mẹ ơi? Mẹ tỉnh chưa ạ?"

Cô bé gái áp sát vào cửa nhìn vào trong, cửa được đóng chặt, không nhìn thấy gì cả.

Giọng Cố Chiến vang lên:

"Mẹ con còn đang ngủ, Nữu Nữu ngoan, đi ngủ đi."

Cố Tri Ngữ ngẩng mắt lên nhìn mặt trời lớn bên ngoài, miệng nhỏ bĩu ra, cô bé đương nhiên sẽ không giống như anh trai Cố Tri Tân lười biếng kia... Nhưng khi nghe bố nói mẹ còn đang ngủ, Cố Tri Ngữ vẫn ngoan ngoãn đi vào phòng, chỉ là cô bé có hơi thắc mắc, giọng của bố sao lại kỳ lạ vậy nhỉ?

Cố Tri Tân vui vẻ cười nói:

"Hai người dậy muộn quá đi, con và Nữu Nữu đã tỉnh từ lâu rồi đấy!"

Bỗng nhiên tay cậu bé kéo tay Giang Chi Vi, ra hiệu cho cô ngồi xổm xuống. Giang Chi Vi có chút ngơ ngác, nhưng vẫn làm theo: "Sao vậy?"

Cố Tri Tân xót xa đưa tay sờ khóe mắt cô:

"Mẹ ơi... Mẹ gặp ác mộng nên khóc à?"

Giang Chi Vi sững người, môi khẽ mím lại, cả người lại đỏ bừng lên, cô ngẩng đầu lườm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip