Chương 105: Những gì người khác có, em cũng nên có
Sáng hôm đó, Giang Châu đã lãng phí rất nhiều thời gian. Anh vội vã đến chỗ Trương Mỹ Vân.
"Được rồi, cảm ơn chị Mỹ Vân."
Giang Châu vươn tay cầm lấy tiền.
Trương Mỹ Vân nhìn anh, sốt ruột hỏi:
"Còn chiếc váy hoa kia, anh đã may chưa? Buổi chiều có thể mang qua treo để bán được không?"
"Sớm nhất là ngày mai."
Giang Châu nói:
"Sáng mai tôi sẽ đến, cố gắng càng sớm càng tốt."
Trương Mỹ Vân chỉ có thể tiếc nuối gật đầu.
"Cái này… kiểu váy hoa này vừa hợp thời lại vừa dễ bán. Chủ yếu là không cần tùy chỉnh theo dáng người, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian!"
Giang Châu mỉm cười, gật đầu và trò chuyện với Trương Mỹ Vân một lúc rồi mới quay người rời đi.
Cùng lúc ấy, anh cả Giang Minh đang đợi hắn ở ngã ba đường.
Giang Châu bắt đầu tăng tốc.
Khoảng nửa giờ sau, hắn nhìn thấy Giang Minh đang ngồi ở dưới gốc cây nhãn.
Bây giờ đã hơn mười một giờ.
Mặt trời đang tỏa ra ánh sáng mãnh liệt.
Giang Minh đang tránh nắng.
"Anh cả!"
Giang Châu hét lên từ xa.
Giang Minh nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn Giang Châu, sau đó phủi mông đứng lên.
Trông thấy hai tay Giang Châu trống trơn, anh khựng lại, do dự không biết nói gì.
Môi anh mấp máy, nhưng cuối cùng cũng nuốt mấy lời định nói xuống.
"Đi nào."
Anh mở miệng.
Giang Châu có chút sửng sốt. Thực ra, lúc Giang Châu nhìn thấy Giang Minh, liền nhớ ra. Hôm nay là sinh nhật của Tề Ái Phân!
Hôm qua vào tầm này, Giang Minh đã mua thịt để làm mì trường thọ cho Tề Ái Phân. Kết quả lại bị Giang Châu ăn hết, hắn đã nói rằng hôm nay sẽ mua nhiều thứ hơn. Giờ thì tốt rồi, Giang Châu trắng tay trở về.
Giang Minh nói xong liền nhảy lên xe, ngẩn người không nói gì. Giang Minh muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nói như thế nào, chỉ có thể ôm trong lòng. Chiều đi thu lươn rồi bán bã bánh dầu, anh định lang thang qua mấy thôn xem có ai giết lợn không, để kiếm được ít thịt lợn.
"Anh cả."
Giang Châu nhảy hai ba bước là đã lên được xe.
Xe lừa bị sức nặng ép xuống một chút.
Giang Minh lập tức ổn định sợi dây thừng lại.
"Có chuyện gì vậy?"
"Hôm nay em có chút bận nên quên mua thịt."
Giang Châu cười nói:
"Nhưng đừng lo, buổi chiều em có việc phải ra ngoài, lúc ấy mua thịt về làm mì cho mẹ cũng không muộn, được không?"
Giang Minh sửng sốt.
Anh có một cảm giác không nói lên lời.
Mối quan hệ giữa hai anh em cuối cùng cũng dịu xuống.
Giang Minh nghĩ một chút rồi trầm giọng nói thêm:
"Anh cũng không vội, buổi chiều anh định đi các thôn khác xem. Nếu có người giết heo, anh sẽ mua một ít. Nếu không, nấu mì cùng với hai quả trứng cũng tạm được"
Giang Châu lập tức vui vẻ.
"Buổi chiều em sẽ ra ngoài!"
Hai anh em chạy vội về nhà, vừa đi vừa trò chuyện.
Hơn mười hai giờ, cả hai đã về đến nhà.
Mấy người bán lươn lần lượt cũng đến đây.
Liễu Mộng Ly giúp anh cả tính toán một hồi, sau khi dọn dẹp xong thì chị dâu Diêu Quyên cũng đã chuẩn bị bữa ăn xong.
Cả nhà cùng nhau ăn uống vui vẻ. Sau khi ăn xong, hai tiểu bảo bối quấn quýt quanh Giang Châu đòi anh chơi với chúng.
Giang Châu bế Đoàn Đoàn đặt lên đùi trêu trêu chọc chọc, lúc này Cầu Cầu cũng nhao nhao muốn nhảy lên.
Liễu Mộng Ly đứng ở một bên, quan sát một lúc rồi dừng lại, nhưng vẫn không kìm lòng được, bước lên hỏi: "Chiếc váy hoa thì sao? Anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền