Chương 111: Việc kinh doanh, quan trọng nhất chính là nắm bắt cơ hội kinh doanh
Ở nơi này vào ban đêm yên tĩnh.
Côn trùng và ếch nhái kêu vang ngoài cửa sổ, kèm theo tiếng hít thở nhẹ nhàng của Đoàn Đoàn Viên Viên trên giường.
Kỳ diệu dung hợp vào trong lỗ tai của Liễu Mộng Ly.
Đầu óc của cô trở nên trống rỗng trong giây lát.
Thật ra, ý nghĩ thi đại học này, lúc trước, đã xuất hiện qua vô số lần trong tâm trí cô.
Từ hoàn cảnh sống cao cấp, gia đình thuộc tầng lớp trí thức, trong nháy mắt bị đẩy xuống nông thôn rèn luyện.
Liễu Mộng Ly gần như không còn muốn trốn thoát hơn bất cứ điều gì.
Nỗi khổ khi thanh niên trí thức cải tạo, không trải qua thì sao mà biết được?
Ở một mức độ nào đó, khôi phục kỳ thi vào trường đại học, coi như cung cấp một con đường cho thanh niên trí thức hồi hương.
Liễu Mộng Ly cùng mấy người bạn cải tạo, trong đó có mấy người đã thi đậu vào trường đại học.
Trở về hoàn cảnh quen thuộc, với môi trường tri thức cùng sách vở.
Cô nằm mộng cũng muốn.
Thế nhưng...
Liễu Mộng Ly nhìn lên giường, Đoàn Đoàn Viên Viên trở mình, đạp chăn.
Cô đi tới, cẩn thận đắp chăn kín cho hai cô con gái bé bỏng, sau đó hít thật sâu, ngẩng đầu nhìn Giang Châu.
Ánh mắt dịu dàng lại chăm chú.
"Mộng Ly."
Giang Châu dừng một chút, bỗng nhiên mở miệng gọi.
Liễu Mộng Ly quay đầu nhìn hắn:
"Làm sao vậy?"
"Em có nghĩ tới, thi đại học hay không?"
Nghe xong lời này, Liễu Mộng Ly sửng sốt.
"Thi... đại học?"
Liễu Mộng Ly kinh ngạc, lặp lại một lần.
"Không nói gạt anh, trước đây có, nằm mơ cũng muốn."
Liễu Mộng Ly cười nói:
"Nhưng giờ có Đoàn Đoàn Viên Viên, có thể chăm sóc cho con được đủ đầy nhất, tui đã rất hài lòng."
Giang Châu trầm mặc không nói.
"Mau đi ngủ đi, sáng sớm mai nhớ tới lấy váy."
Liễu Mộng Ly cười nói.
"Ừm."
Trầm mặc một lúc lâu, Giang Châu đáp, xoay người đi ra.
Liễu Mộng Ly không nhìn thấy trong khoảnh khắc xoay người, trong ánh mắt của Giang Châu chợt lóe lên sự kiên định.
Ngày hôm sau.
Sáng sớm.
Sáng sớm Giang Châu đi vào phòng của Liễu Mộng Ly lấy váy.
Đẩy cửa ra bèn phát hiện Liễu Mộng Ly nằm gục đầu vào máy may.
Giang Châu ngừng lại.
Đi tới, rón rén bế cô lên.
Liễu Mộng Ly rất nhẹ.
Mặc dù là trong khoảng thời gian này đã cải thiện bữa ăn, cô vẫn mảnh mai gầy yếu.
Nằm ở trong lòng của Giang Châu.
Cô ngủ rất say.
Đầu tựa ở trên cổ của Giang Châu, nhẹ nhàng nói mớ.
Giang Châu đặt cô lên giường.
Một mái tóc đen xoã tung như thác nước.
Hắn đứng dậy, đứng ở một bên, nhìn một lúc, nhãn thần lại rơi vào gò má xinh đẹp của cô.
Giang Châu nghĩ.
Thanh niên trí thức xuống nông thôn, là một thử thách ác nghiệt đối với Liễu Mộng Ly, thế nhưng đối với mình, thì đây chính là may mắn trời ban.
Hắn cúi người, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của cô một cái.
"Mơ đẹp nhé."
Giang Châu cười nói rồi rời đi.
Sau đó, Trương Mỹ Vân mới vừa mở cửa thì Giang Châu đã tới rồi.
Hắn đưa hai chiếc váy hoa cho Trương Mỹ Vân, nói:
"Thức cả đêm mới làm xong, nhưng chắc hôm nay còn có thể làm thêm vài chiếc."
Trương Mỹ Vân gật đầu, nhận váy, nhìn thoáng qua.
Chị nghi ngờ nói:
"Chẳng lẽ là một máy may một người làm sao!? Đường kim mũi chỉ này, đều giống nhau."
Các cô đều là người trong nghề rồi.
Phần lớn đều chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, mấy cái váy chắc đều do cùng một người làm.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền