Chương 421: Lý Phụ Quốc chấn kinh
Ngày nào cũng ăn trấu nuốt rau, cuối cùng giờ cũng mới có thêm xưởng may số 3, phúc lợi cao, tiền lương tốt, làm nhiều có nhiều, làm một tháng lương còn cao hơn một năm! Bọn họ rốt cục cũng có thể ăn cơm trắng nóng hổi, trứng gà hàng ngày hay bán lấy tiền đều cũng được giữ lại để ăn. Làm sao chịu quay trở lại cuộc sống như trước chứ?
Chỉ muốn mấy đứa con của mình được sống thoải mái mà thôi!
Tất cả những gì ông hiểu là ông chỉ muốn sống một cuộc sống tốt đẹp!
Quan Trưởng Căn nghĩ mãi mà không ra, ông chỉ cảm thấy tức giận buồn khổ, cái gì mà lãnh đạo, cái gì mà thị sát chứ, ông không hiểu những thứ này!
Chủ xưởng may chưa kịp làm khó họ, thì chính phủ đã làm khó họ trước rồi!
Giờ thì tốt rồi.
Đúng vậy.
Họ không muốn gì cả, chỉ muốn được ăn no mà thôi.
Lý Phụ Quốc lắng nghe họ nói một lúc lâu, cuối cùng cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lý Phụ Quốc bị ông làm cho xúc động. Lồng ngực trở lên phập phồng, một hồi lâu cũng không bình tĩnh được.
"Vị đồng hương này."
Lý Phụ Quốc kìm lòng không được, tiến đến duỗi tay ra, nắm lấy tay Quan Trưởng Căn, nói:
"Sự tình anh phản ánh, tôi nhất định sẽ giải quyết!"
Quan Trưởng Căn nghe vậy liền gật gật đầu, lệ nóng tràn mặt.
Đám người theo sau cũng bắt đầu phụ họa.
Một lát sau, anh đột nhiên đứng dậy, quay đầu nhìn Trần Hữu Chính, hỏi:
"Tiểu Trần, ông chủ của xưởng may số tên gì? Có phải là Giang Châu không?"
Trần Hữu Chính gật đầu.
Lý Phụ Quốc tiếp tục nói:
"Người đó bây giờ đang ở đâu?"
Trần Hữu Chính hơi khựng lại.
Nói thật, hiện tại anh thật sự không biết là Giang Châu đang ở đâu.
Quan Trưởng Căn thấy Lý Phụ Quốc muốn tìm người, hai mắt sáng lên, lập tức nói:
"Tôi biết ở đâu! Để tôi đi tìm người!"
Ông nói xong cũng không đợi Lý Phụ Quốc trả lời mà rẽ đám người ra rồi chạy vào một con hẻm nhỏ.
Mọi người thấy vậy liền bắt đầu chờ đợi, một lúc sau mới thấy phía sau Quan Trưởng Căn có mấy người. Là nhóm người Vu Tự Thanh cùng Hầu Tử. Giang Châu và Giang Minh đang đi đầu tiên, nhìn thấy tình cảnh kia từ xa, Giang Minh liền vô thức lui về phía sau hai bước. Anh không quen đối mặt với cảnh tượng như vậy.
Giang Châu cũng không quan tâm lắm, hắn theo Quan Trưởng Căn đi tới, ánh mắt tươi cười đảo quanh mọi người trước mặt.
"Ông chủ Giang, người kia là đại lãnh đạo! Ông ấy đang tìm ông chủ!"
Quan Trưởng Căn chỉ vào Lý Phụ Quốc rồi nói.
Khi nhìn thấy Giang Châu, Lý Phụ Quốc đột nhiên mỉm cười, vươn tay vẫy vẫy với hắn. Gặp nhau ở kiếp này, thời gian so với kiếp trước sớm hơn mấy năm, thế nên Lý Phụ Quốc ở trước mặt hắn có sinh khí hơn nhiều.
"Tôi không ngờ cậu lại trẻ như vậy!"
Lý Phụ Quốc nói:
"Tốt! Tốt! Đất nước thời nào có những người tuổi trẻ tài cao! Có thể quản lý nhiều nhân viên ở độ tuổi trẻ như thế này thì quả là ấn tượng!"
Ông có phần hơi xúc động. Vốn dĩ ông còn nghĩ rằng, chủ nhân của xưởng may số 3 có thể quản lý một nhà máy lớn như vậy một cách có trật tự, thậm chí còn có rất nhiều nhân viên nói đỡ giúp, thì kiểu gì cũng phải là một người đàn ông trung niên. Người đàn ông trung niên này phải là người có tầm nhìn, kinh nghiệm, trí tuệ… và quan trọng nhất là phải có kế hoạch dài hạn. Thế nên lúc này khi nhìn thấy Giang Châu, ông đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền