Chương 425: Giáo viên tự do?
Ngày hôm đó.
Giang Châu dậy thật sớm, rồi đi thẳng đến rừng cây nhỏ trước ký túc xá giáo viên.
Không lâu sau, Lý Minh Quý cũng đến.
Khi nhìn thấy trên tay Giang Châu là một xấp bản thảo dày cộp, ông lập tức nở một nụ cười vui vẻ.
"Có rãnh rỗi không? Thầy muốn gặp cậu."
Giang Châu nghe vậy liền sửng sốt.
"Hiệu trưởng Chu muốn gặp?"
Lần trước Chu Phái Nguyên đã gọi hắn đến một lần, không đến thì thôi mà một khi đã đến là mang theo một chồng bản thảo trở về, kèm theo cả thần sắc rất ngưng trọng nữa.
Trong lòng Giang Châu biết đống tài liệu lần này hẳn là rất quan trọng.
Vì vậy nên khoảng thời gian khi trở về Phí Thành hắn cũng đã mang theo chồng bản thảo này về cùng, dành chút thời gian vào buổi tối để dịch, đã thế còn phải tra rất nhiều từ điển quả là bận rộn một hồi.
Bây giờ biết Chu Phái Nguyên muốn gặp hắn, Giang Châu quả là rất kinh ngạc.
Hắn gật gật đầu:
"Được, để vãn bối đi với thầy."
Ngay sau đó Lý Minh Quý đưa Giang Châu đi xuyên qua khu rừng đến nhà Chu Phái Nguyên.
Trong ngôi nhà có một lão giả với mái đầu bạc trắng đang ngồi trên ghế Thái sư, trong tay đang cầm máy tính casio tính toán gì đó.
Thấy Giang Châu đi vào, ông lập tức mỉm cười đặt máy tính xuống rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện, nói:
"Ngồi đi, chúng ta nói chuyện chút."
Giang Châu ngồi xuống, sau khi chào hỏi liền nói:
"Hiệu trưởng Chu, tìm vãn bối có chuyện gì vậy? Bản dịch có vấn đề gì sao?"
Trăm dày tất có sơ.
Hắn sợ rằng nếu mình dịch sai phần nào đó thì sẽ khá là phiền phức.
Dù sao thì dính đến mấy loại ngành học như là vật lý thì phải cực kỳ nghiêm cẩn, Giang Châu tự nhận rằng mình vẫn chưa đủ.
Chu Phái Nguyên nghe vậy thì cười cười lắc đầu.
"Không phải, Giang tiểu hữu, bản dịch của cậu rất tốt. Tôi đã xem qua từng tờ trong bản thảo rồi, dịch rất tốt, dữ liệu cũng phù hợp với mong đợi của chúng tôi."
Chu Phái Nguyên nói:
"Quả thực là mười phần cảm tạ cậu về phần dịch này."
Giang Châu nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
"Lần này tìm gặp cậu là có hai việc."
Chu Phái Nguyên trầm ngâm một lát rồi mới nói:
"Việc đầu là tôi muốn hỏi là cậu có dự định gì cho tương lai không?"
Dự định?
Giang Châu nghe vậy thì hai mắt hơi sáng lên.
Trên thực tế, trong khoảng thời gian này hắn cũng đã suy nghĩ về nó.
Dù sao thì với cái lượng tri thức nửa vời của hắn đúng là có thể vào đại học, nhưng với trường đại học cao cấp nhất nước như Đại học Bắc Kinh thì vẫn là khó như lên trời.
Huống hồ tâm tư của hắn cũng không đặt tại nơi đây.
Bây giờ.
Cơ hội đang ở trước mắt.
Hắn cười cười, nói:
"Ban đầu, vãn bối định thi vào Đại học Bắc Kinh cùng với vợ. Nhưng phải thừa nhận rằng khả năng của vãn bối là có hạn, thế nên vãn bối dự định lui một chút để cầu việc khác, tạm thời chỉ cần vào trường đại học khác ở Bắc Kinh là được, gần vợ của vãn bối một chút thì càng tốt."
Giang Châu nói xong thì nhún nhún vai nở nụ cười.
Chu Phái Nguyên cũng không ngốc.
Liếc một chút là biết hắn muốn nói gì.
"Cậu nha! Cậu còn trẻ mà lại như nhân tinh vậy!"
Chu Phái Nguyên vừa cười vừa mắng.
Giang Châu nghe vậy liền bình tĩnh nhìn Chu Phái Nguyên, nói: "Cho nên vãn bối mới đang đứng đây để nhờ ngài hỗ trợ. Vốn dĩ muốn dịch bản thảo giúp tiền bối vài lần nữa rồi mới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền